Người lính trở về từ Campuchia
Chú Trần Thanh Sơn (sinh năm 1967, ấp Thạnh Lợi, xã Long Bình) tham gia quân ngũ năm 1985, thuộc Trung đoàn 201, Sư đoàn 302, Quân khu 7, làm nhiệm vụ quốc tế tại chiến trường Campuchia (Mặt trận 479). Trong 3 năm (1985–1988), chú vượt qua nhiều gian khổ, ác liệt nơi rừng sâu, góp phần bảo vệ Tổ quốc và giúp bạn Campuchia. Năm 1988, chú xuất ngũ trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống giản dị, mang theo ký ức hào hùng của một thời hoa lửa.
Giữa những ngày quê hương Long Bình yên bình, ít ai biết rằng có những con người đã đi qua một thời “hoa lửa” đầy gian khó, góp phần viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc. Một trong những người như thế là chú Trần Thanh Sơn, sinh năm 1967, ngụ ấp Thạnh Lợi, xã Long Bình, tỉnh Đồng Tháp.
Năm 1985, khi vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, chú Sơn đã gác lại những ước mơ tuổi trẻ, tình cảm gia đình để lên đường nhập ngũ. Chú được biên chế vào Trung đoàn 201, Sư đoàn 302, Quân khu 7, tham gia làm nhiệm vụ quốc tế cao cả tại chiến trường Campuchia, thuộc Mặt trận 479.
Những ngày đầu nơi đất bạn là chuỗi ngày đầy thử thách. Khí hậu khắc nghiệt, rừng sâu nước độc, sốt rét rừng hoành hành… tất cả như thử thách ý chí của những người lính trẻ. Có những đêm hành quân xuyên rừng, ba lô nặng trĩu, chân lội bùn lầy, tai luôn căng ra nghe từng tiếng động lạ. Có những bữa ăn vội giữa rừng, chỉ là cơm vắt với muối mè nhưng vẫn chan chứa tình đồng đội.
Chú Sơn kể lại rằng, điều đáng nhớ nhất không chỉ là những trận đánh ác liệt, mà còn là tình cảm quân – dân giữa bộ đội Việt Nam và nhân dân Campuchia. Những ánh mắt biết ơn, những nụ cười hiền hậu của người dân nơi đây chính là nguồn động viên lớn lao để các anh vượt qua mọi gian khổ, hoàn thành nhiệm vụ quốc tế cao cả – giúp bạn thoát khỏi họa diệt chủng, xây dựng lại cuộc sống hòa bình.
Trong những năm tháng ấy, cái chết và sự sống đôi khi chỉ cách nhau trong gang tấc. Có những đồng đội của chú đã mãi mãi nằm lại nơi đất bạn. Những mất mát ấy trở thành ký ức không thể nào quên, là động lực để những người lính còn lại sống và chiến đấu kiên cường hơn.
Sau 3 năm làm nhiệm vụ (1985 – 1988), chú Trần Thanh Sơn hoàn thành nghĩa vụ và xuất ngũ trở về quê hương. Rời chiến trường, chú trở lại với cuộc sống đời thường, mang theo trong tim những ký ức không thể phai mờ của một thời tuổi trẻ cống hiến.
Hôm nay, giữa cuộc sống yên bình của xã Long Bình, chú Sơn vẫn luôn giản dị, chân chất như bao người nông dân khác. Nhưng sâu thẳm trong con người ấy là cả một quá khứ oanh liệt – một thời “hoa lửa” mà chú và bao đồng đội đã đi qua để đổi lấy hòa bình hôm nay.
Câu chuyện của chú Trần Thanh Sơn không chỉ là ký ức của riêng một con người, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về giá trị của hòa bình, về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng của lớp lớp cha anh đi trước.
Thời gian có thể làm phai mờ nhiều thứ, nhưng những ký ức của một thời hoa lửa sẽ mãi là ngọn lửa thiêng, soi sáng niềm tin và lý tưởng cho các thế hệ mai sau.



