Người lính trở về từ Chiến dịch Hồ Chí Minh
Ông Phạm Văn Long là một trong những người tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh. Nhưng điều ông nhớ nhất không phải là ngày tiến vào Sài Gòn, mà là ngày trở về quê.
“Chiến thắng là một khoảnh khắc,” ông nói. “Nhưng trở về là cả một hành trình.”
Sau ngày 30 tháng 4, đơn vị ông ở lại thêm một thời gian, rồi mới được giải ngũ. Trên đường về, ông đi qua nhiều vùng đất lạ, nhìn thấy những nơi từng là chiến trường giờ dần yên bình.
Khi về đến làng, ông đứng trước cổng nhà rất lâu.
“Tôi không chắc còn ai nhận ra mình,” ông kể.
Mẹ ông là người đầu tiên bước ra. Bà nhìn ông, im lặng vài giây, rồi bật khóc.
“Bà chỉ nói: ‘Con về rồi.’”
Ngôi nhà vẫn đó, nhưng nhiều thứ đã khác. Bạn bè cùng trang lứa, có người không trở về. Có người trở về nhưng mang theo thương tật.
Những ngày đầu, ông không quen với cuộc sống yên bình. Đêm ngủ, vẫn giật mình vì những âm thanh nhỏ.
“Chiến tranh kết thúc rồi,” ông nói. “Nhưng trong đầu mình thì chưa.”
Ông bắt đầu làm lại cuộc sống, từ những việc nhỏ: sửa nhà, làm ruộng. Mỗi việc đều cần thời gian để quen lại.
Nhiều năm sau, ông có dịp gặp lại đồng đội cũ. Họ ngồi với nhau, nhắc lại những ngày đã qua.
“Không ai nói nhiều về trận đánh,” ông kể. “Chỉ hỏi: ‘Dạo này sống sao?’”
“Có lẽ,” ông nói chậm rãi, “sau tất cả, điều quan trọng nhất là mình vẫn còn cơ hội để sống tiếp.”



