Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ CỬA TỬ

Giữa những ngày tháng Ba lịch sử, trong căn nhà nhỏ tại khu 2, xã Thanh Thủy, cựu binh Nguyễn Đăng Ninh vẫn thường ngồi lặng yên nhìn ra phía dòng sông Đà. Ở tuổi đôi mươi, đôi chân anh từng băng rừng lội suối, nhưng chiến tranh đã giữ lại một phần thân thể anh nơi mảnh đất biên cương, để rồi hôm nay, anh sống tiếp cuộc đời của một "thương binh tàn nhưng không phế".

Phú Thọ26/03/2026Nguyễn Thị Lệ (Đoàn xã Thanh Thuỷ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những ngày tháng Ba lịch sử, trong căn nhà nhỏ tại khu 2, xã Thanh Thủy, cựu binh Nguyễn Đăng Ninh vẫn thường ngồi lặng yên nhìn ra phía dòng sông Đà. Ở tuổi đôi mươi, đôi chân anh từng băng rừng lội suối, nhưng chiến tranh đã giữ lại một phần thân thể anh nơi mảnh đất biên cương, để rồi hôm nay, anh sống tiếp cuộc đời của một "thương binh tàn nhưng không phế".

Tuổi 18 và lý tưởng xanh màu áo lính

Năm đó, khi vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, chàng thanh niên Nguyễn Đăng Ninh gác lại những dự định riêng tư để khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện. Với hành trang là đôi dép cao su và trái tim rạo rực tình yêu Tổ quốc, anh lên đường hướng về biên giới phía Bắc khi tiếng súng xung đột bắt đầu vang lên nơi địa đầu.

Cuộc chiến sinh tử giữa làn mưa đạn 1979

Tháng 2 năm 1979, không khí tại mặt trận biên giới căng như dây đàn. Đơn vị của anh Ninh được giao nhiệm vụ chốt giữ một cao điểm trọng yếu tại mặt trận Vị Xuyên. Đó là một đêm trắng trời mù sương, địch bất ngờ mở cuộc tấn công quy mô lớn bằng pháo binh dồn dập.

Trận chiến nổ ra ác liệt ngay từ những phút đầu tiên. Tiếng đạn pháo cày nát từng thớ đất, khói thuốc súng khét lẹt lấp đầy những căn hầm chữ A. Trong một đợt phản công để bảo vệ trận địa, anh Ninh cùng đồng đội phải đối mặt với một toán quân địch đông gấp bội đang tràn lên từ chân đồi.

"Giữ vững trận địa! Không để một tấc đất nào rơi vào tay giặc!" – Tiếng hô của người chỉ huy vừa dứt, một quả pháo tầm xa nổ tung ngay sát vị trí anh đang ghìm súng.

Sức ép ngàn cân hất văng anh ra khỏi công sự. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, anh chỉ kịp thấy một luồng ánh sáng chói lòa và cơn đau buốt tận tâm can. Một mảnh pháo quái ác đã cắt đứt đôi chân của người chiến sĩ trẻ. Máu thấm đẫm vạt cỏ úa, nhưng trong cơn mê sảng, tay anh vẫn bám chặt lấy thân súng, mắt vẫn nhìn về phía trước như một bản năng của người lính giữ đất.

Bản lĩnh người thương binh giữa đời thường

Sau trận chiến sinh tử ấy, anh Ninh may mắn được đồng đội cứu sống từ đống đổ nát của chiến hào, nhưng cái giá phải trả là vĩnh viễn mất đi đôi chân. Ngày cầm quyết định giải ngũ trở về quê hương Thanh Thủy, hành trang của anh chỉ còn lại chiếc ba lô sờn cũ và đôi nạng gỗ.

Đau đớn về thể xác không làm anh khuất phục. Với tinh thần của người chiến sĩ năm xưa, anh bắt đầu hành trình "tập đi" lần thứ hai trong đời trên những mỏm đất quê hương. Không còn đôi chân, anh dùng đôi bàn tay và khối óc để lao động, cùng gia đình xây dựng cuộc sống mới. Hình ảnh người thương binh mất hai chân nhưng vẫn hăng say tham gia các hoạt động tại khu dân cư đã trở thành biểu tượng của ý chí kiên cường tại xã Thanh Thủy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ CỬA TỬ | Câu chuyện thời hoa lửa