NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ DÒNG THẠCH HÃN
Vùng đất Liêm Sơn, huyện Thanh Liêm, tỉnh Hà Nam không chỉ nổi tiếng với những dãy núi đá vôi kỳ vĩ mà còn là mảnh đất giàu truyền thống cách mạng. Trong những năm tháng cả dân tộc "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", nơi đây đã tiễn đưa bao lớp thanh niên lên đường. Một trong những chứng nhân lịch sử sống động, người con ưu tú của xã Liêm Sơn ấy chính là bác Nguyễn Văn Lợi – một cựu chiến binh đã hiến dâng tuổi trẻ cho độc lập dân tộc và trở về xây dựng quê hương với tinh thần "tàn nhưng không phế".
Năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go, chàng thanh niên Nguyễn Văn Lợi khi ấy vừa tròn mười tám tuổi đã gác lại những dự định cá nhân để viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày rời quê hương, bác đứng dưới chân núi Chùa Tiên, nhìn về phía những vách đá xám ngắt của Liêm Sơn mà lòng tự dặn lòng phải chiến đấu đến cùng vì bình yên của xóm làng. Với hành trang là chiếc ba lô sờn và ý chí quật cường của người con vùng đất núi đá, bác lên đường vào mặt trận Quảng Trị - nơi được ví như "túi bom" khốc liệt nhất của thời đại.
Bác Lợi thường kể về những ngày hè đỏ lửa năm 1972 bên dòng sông Thạch Hãn với ánh mắt rưng rưng. Đơn vị của bác tham gia bảo vệ Thành cổ Quảng Trị suốt 81 ngày đêm bảo tranh. Trong ký ức của bác, đó là những ngày bầu trời không còn màu xanh mà chỉ có màu xám xịt của khói bom và đỏ rực của hỏa lực. Bác và đồng đội phải bám trụ trong những căn hầm nửa chìm nửa nổi, chia nhau từng ngụm nước đục, từng vắt cơm dính đầy cát bụi. Trong một trận đánh ác liệt bên bến sông, một mảnh pháo đã găm sâu vào cơ thể khiến bác bị thương nặng. Giữa lằn ranh sinh tử, chính tình đồng đội thiêng liêng đã giúp bác vượt qua làn đạn, được đưa về tuyến sau điều trị, nhưng một phần xương máu đã vĩnh viễn gửi lại chiến trường Quảng Trị.
Hòa bình lập lại năm 1975, bác Nguyễn Văn Lợi trở về quê hương Liêm Sơn với danh hiệu thương binh hạng 2/4. Trở về với cơ thể mang nhiều vết sẹo và đôi chân không còn lành lặn, nhưng phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" đã không cho phép bác lùi bước trước khó khăn của thời kỳ bao cấp. Bác là người tiên phong trong việc khai phá những vùng đất bãi ven núi vốn khô cằn, đầy cỏ dại để trồng cây ăn quả và phát triển chăn nuôi. Đôi bàn tay từng cầm súng nay chai sạn vì cuốc cày, bác đã biến những hố bom năm xưa thành ruộng lúa xanh tốt, đưa kinh tế gia đình đi lên và giúp đỡ nhiều gia đình khác trong xã cùng thoát nghèo.
Không chỉ làm kinh tế giỏi, bác Lợi còn tích cực tham gia công tác xã hội, giữ chức vụ trong Hội Cựu chiến binh xã Liêm Sơn. Bác luôn tâm niệm rằng: "Máu của đồng đội đã đổ xuống để mình có ngày hôm nay, nên sống sao cho xứng đáng với người nằm xuống". Mỗi dịp lễ 27/7, bác lại trở thành "người giữ lửa" lịch sử, kể lại những câu chuyện chiến đấu hào hùng cho các cháu học sinh tại trường tiểu học địa phương, bồi đắp lòng yêu nước cho thế hệ trẻ.
Giờ đây, khi mái đầu đã bạc trắng, bác Lợi vẫn sống giản dị trong căn nhà nhỏ nhìn ra cánh đồng bát ngát của Thanh Liêm. Những tấm Huân, Huy chương kháng chiến treo trên tường là minh chứng cho một thời hoa lửa. Câu chuyện của bác Nguyễn Văn Lợi không chỉ là hồi ức của một cá nhân, mà là biểu tượng cho sức sống mãnh liệt của con người Liêm Sơn: hiên ngang, bền bỉ và sắt son như những rặng núi đá quê hương.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh người lính già Nguyễn Văn Lợi vẫn luôn tỏa sáng giữa đời thường, nhắc nhở chúng ta về cái giá của hòa bình và trách nhiệm tiếp nối truyền thống anh hùng của dân tộc Việt Nam.
Họ và tên tác giả : Hoàng Minh Thư
Lớp : 11a3
Trường : THPT A Thanh Liêm
Địa chỉ : Thanh Bình – Ninh Bình



