Bài viết

NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ KHÓI LỬA

Tuyên Quang17/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những người lính đi qua chiến tranh thường mang trong mình hai cuộc đời.

Một cuộc đời giữa bom đạn, nơi họ sống và chiến đấu vì độc lập của Tổ quốc.

Một cuộc đời sau chiến tranh, nơi họ tiếp tục chiến đấu với đói nghèo, khó khăn để xây dựng quê hương.

Cựu chiến binh Nguyễn Văn Bình ở xã Thái Bình, tỉnh Tuyên Quang là một trong những người như thế.

Cuộc đời ông không có những chiến công vang dội được ghi trong sách sử, nhưng lại là câu chuyện đẹp về ý chí vượt khó, về phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ trong thời bình.

Ông Bình sinh năm 1956 trong một gia đình thuần nông.

Tuổi thơ của ông gắn liền với những mùa cấy hái trên đồng ruộng quê nhà.

Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước diễn ra ác liệt cũng là lúc ông lớn lên.

Ngày ấy, mỗi lần nghe tin thanh niên trong làng lên đường nhập ngũ, ông đều cảm thấy trong lòng mình có một ngọn lửa thôi thúc.

Năm 1974, khi vừa đủ tuổi, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ.

Ngày chia tay, mẹ ông đứng bên bờ ruộng nhìn theo đoàn tân binh khuất dần sau con đường làng.

Bà không khóc.

Nhưng đôi mắt đỏ hoe.

Ông hiểu rằng người mẹ nào cũng thương con, nhưng khi đất nước cần, ai cũng sẵn sàng gác tình riêng vì nghĩa lớn.

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động vào chiến trường miền Nam.

Những tháng ngày quân ngũ đã rèn luyện cho chàng trai quê núi bản lĩnh và ý chí kiên cường.

Ông cùng đồng đội hành quân qua nhiều địa bàn.

Có những ngày thiếu nước uống.

Có những đêm ngủ giữa rừng sâu.

Có những lần đối mặt với hiểm nguy tưởng chừng không thể vượt qua.

Nhưng chính trong gian khổ ấy, tình đồng chí, đồng đội càng trở nên thiêng liêng.

Ông thường nói:

“Trong chiến tranh, người lính sống được là nhờ đồng đội. Không có tình đồng chí thì khó vượt qua những tháng ngày khốc liệt ấy.”

Sau ngày đất nước thống nhất, ông hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương.

Ngày trở lại xã Thái Bình, ông mang theo chiếc ba lô quân đội đã bạc màu và vài kỷ vật của thời chiến.

Điều ông không ngờ là cuộc chiến mới lại bắt đầu.

Đó không phải cuộc chiến với bom đạn.

Mà là cuộc chiến chống đói nghèo.

Những năm cuối thập niên 70 và đầu những năm 80, đời sống nhân dân còn vô cùng khó khăn.

Đường sá đi lại vất vả.

Sản xuất nông nghiệp phụ thuộc nhiều vào thiên nhiên.

Thiếu vốn, thiếu kỹ thuật, thiếu cả công cụ lao động.

Gia đình ông cũng không ngoại lệ.

Ngày ấy, căn nhà tranh nhỏ của gia đình thường xuyên dột nát mỗi khi mưa lớn.

Lương thực chỉ đủ ăn từng bữa.

Nhiều người nghĩ rằng sau những năm tháng chiến tranh gian khổ, ông sẽ nản chí trước khó khăn của cuộc sống.

Nhưng họ đã nhầm.

Người lính từng đi qua chiến tranh hiểu rằng không có thử thách nào lớn hơn việc đối mặt với cái chết.

Nếu đã vượt qua được bom đạn thì không lý gì lại đầu hàng nghèo khó.

Ông bắt đầu từ những việc nhỏ nhất.

Ban ngày làm ruộng.

Ban đêm khai hoang đất đồi.

Từng khoảnh đất hoang hóa được ông và gia đình cải tạo để trồng cây.

Từng bờ ruộng được đắp lại.

Từng gốc cây được chăm sóc cẩn thận.

Có những năm thiên tai khiến mùa màng thất bát.

Có những năm giá nông sản xuống thấp.

Nhưng ông chưa bao giờ bỏ cuộc.

Tinh thần kỷ luật và ý chí của người lính giúp ông luôn kiên trì.

Ông thường động viên vợ con:

“Chỉ cần chịu khó làm ăn thì cuộc sống sẽ tốt lên.”

Và rồi điều đó đã trở thành sự thật.

Đầu những năm 1990, khi phong trào phát triển kinh tế hộ gia đình bắt đầu được khuyến khích, ông mạnh dạn chuyển đổi mô hình sản xuất.

Ngoài trồng lúa, ông phát triển thêm chăn nuôi và trồng rừng.

Nhiều người lo ngại.

Bởi khi ấy đây là hướng đi còn khá mới.

Nhưng ông tin vào quyết định của mình.

Ông học hỏi kinh nghiệm từ những nơi khác.

Ông tham gia các lớp tập huấn.

Ông không ngại thử nghiệm những cách làm mới.

Nhờ vậy, kinh tế gia đình dần ổn định.

Từ căn nhà tranh đơn sơ ngày nào, gia đình ông xây dựng được ngôi nhà khang trang hơn.

Các con được học hành đầy đủ.

Cuộc sống ngày càng cải thiện.

Không chỉ lo cho gia đình, ông còn tích cực tham gia các phong trào của địa phương.

Nơi nào cần người đi đầu, nơi đó có mặt ông.

Khi xã vận động làm đường giao thông nông thôn, ông là một trong những người đầu tiên hiến đất.

Khi địa phương xây dựng nhà văn hóa, ông góp ngày công lao động.

Khi có gia đình gặp khó khăn, ông sẵn sàng giúp đỡ.

Bà con trong thôn luôn dành cho ông sự kính trọng.

Không phải vì ông từng là người lính.

Mà bởi cách ông sống và cống hiến sau khi trở về.

Năm 2005, ông được bầu làm Chi hội trưởng Chi hội Cựu chiến binh của thôn.

Trong vai trò mới, ông tích cực vận động hội viên phát triển kinh tế, giúp nhau giảm nghèo.

Ông thường xuyên đến từng nhà thăm hỏi những hội viên khó khăn.

Có người thiếu vốn.

Có người thiếu kinh nghiệm sản xuất.

Có người gặp biến cố gia đình.

Ông luôn tìm cách động viên và hỗ trợ.

Nhiều hội viên sau này đã vươn lên ổn định cuộc sống.

Họ thường nói:

“Nhờ sự động viên của bác Bình mà chúng tôi có thêm niềm tin để cố gắng.”

Điều khiến ông tự hào nhất không phải những thành tích cá nhân.

Mà là sự trưởng thành của các con và sự đổi thay của quê hương.

Con đường đất lầy lội năm nào giờ đã được bê tông hóa.

Những đồi đất hoang hóa nay phủ xanh cây trồng.

Trẻ em được học trong những ngôi trường khang trang.

Đời sống người dân ngày càng nâng cao.

Mỗi lần nhìn thấy những đổi thay ấy, ông lại nhớ đến những đồng đội đã ngã xuống trong chiến tranh.

Ông thầm nghĩ:

“Nếu các anh còn sống và trở về, chắc cũng vui lắm khi thấy quê hương hôm nay.”

Một buổi chiều, khi tham gia buổi nói chuyện truyền thống với đoàn viên thanh niên của xã, một bạn trẻ hỏi:

“Bác ơi, điều khó khăn nhất sau chiến tranh là gì?”

Ông suy nghĩ một lúc rồi trả lời:

“Không phải đói nghèo. Điều khó nhất là làm sao giữ được ý chí của người lính trong cuộc sống đời thường. Nếu vượt qua được điều đó thì mọi khó khăn khác đều có thể giải quyết.”

Câu trả lời giản dị ấy khiến nhiều người suy ngẫm.

Bởi đằng sau nó là cả một cuộc đời trải nghiệm.

Ngày nay, khi tuổi đã cao, ông Nguyễn Văn Bình vẫn giữ thói quen dậy sớm chăm sóc vườn cây trước nhà.

Trên bức tường phòng khách vẫn treo tấm ảnh ông trong bộ quân phục năm nào.

Bức ảnh đã cũ.

Nhưng ánh mắt người lính trong ảnh vẫn đầy quyết tâm.

Đó cũng chính là tinh thần đã theo ông suốt cuộc đời.

Tinh thần của một người lính không chỉ biết chiến đấu trong chiến tranh mà còn biết cống hiến trong hòa bình.

Và trên quê hương Thái Bình hôm nay, câu chuyện về người lính trở về từ khói lửa ấy vẫn được nhắc lại như một tấm gương đẹp về nghị lực, trách nhiệm và lòng yêu quê hương đất nước.

Bởi có những người anh hùng không chỉ được tạo nên trên chiến trường, mà còn được tạo nên từ những việc làm bình dị giữa cuộc sống thường ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn