NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ MẶT TRẬN VỊ XUYÊN
Tháng 2 năm 1979, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông Lê Văn Cường rời quê hương Quảng Tiến, Sầm Sơn lên đường nhập ngũ. Những năm tháng quân ngũ đưa ông đến Hà Giang, nơi ông cùng đồng đội chiến đấu trên mặt trận Vị Xuyên – một trong những chiến trường khốc liệt của cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc.
Sinh năm 1960, quê tại Quảng Tiến, phường Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa, ông Lê Văn Cường nhập ngũ vào tháng 2 năm 1979.
Đó là một thời điểm đặc biệt của lịch sử đất nước.
Sau khi chiến tranh chống Mỹ kết thúc, những người lính tưởng rằng mình có thể trở về với cuộc sống bình thường. Nhưng tình hình biên giới vẫn còn nhiều diễn biến phức tạp, và một thế hệ thanh niên mới lại tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Trong số đó có chàng trai trẻ Lê Văn Cường.
Rời quê hương Sầm Sơn, ông khoác lên mình màu áo lính và trở thành chiến sĩ bộ binh.
Điểm đến của ông là Hà Giang.
Nơi đây sau này trở thành một trong những địa danh được nhắc đến nhiều nhất khi nói về cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc.
Từ Quảng Tiến đến Hà Giang
Quê hương Quảng Tiến nằm bên biển.
Tuổi thơ của ông Lê Văn Cường gắn với những con đường quê và biển trời Sầm Sơn.
Nhưng khi nhập ngũ, ông phải rời miền biển để đến một vùng đất hoàn toàn khác.
Hà Giang.
Từ biển lên núi là một khoảng cách rất xa.
Khí hậu, địa hình và điều kiện sinh hoạt đều khác biệt.
Nhưng người lính phải học cách thích nghi.
Bởi khi đã khoác lên mình bộ quân phục, nơi nào Tổ quốc cần, nơi đó là nhiệm vụ.
Ông bắt đầu những ngày tháng quân ngũ bằng quá trình huấn luyện, rèn luyện và chuẩn bị cho nhiệm vụ chiến đấu.
Và rồi, ông có mặt tại mặt trận Vị Xuyên.
Vị Xuyên – nơi thử thách lòng người
Vị Xuyên là vùng đất biên giới với địa hình núi cao, hiểm trở.
Trong những năm chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc, nơi đây trở thành một chiến trường vô cùng khốc liệt.
Đối với người lính bộ binh, địa hình núi đá và những vị trí cao thấp đan xen tạo ra rất nhiều khó khăn.
Hành quân khó khăn.
Sinh hoạt thiếu thốn.
Thời tiết khắc nghiệt.
Và trên hết là nguy hiểm luôn hiện hữu.
Ông Lê Văn Cường cùng đồng đội phải thực hiện nhiệm vụ trong điều kiện như vậy.
Người lính bộ binh thường xuyên phải bám địa hình, giữ vị trí và phối hợp với đồng đội.
Mỗi bước tiến đều phải thận trọng.
Mỗi nhiệm vụ đều đòi hỏi sự tập trung.
Ở Vị Xuyên, lòng can đảm không phải là không biết sợ, mà là vẫn đứng vững khi biết phía trước đầy hiểm nguy.
Người lính bộ binh nơi tuyến đầu
Là một chiến sĩ bộ binh, ông Lê Văn Cường thuộc lực lượng trực tiếp thực hiện nhiệm vụ chiến đấu.
Người lính bộ binh không có khoảng cách quá xa với chiến trường.
Họ bám đất.
Bám vị trí.
Bám đồng đội.
Trong những ngày tháng căng thẳng, người lính phải luôn sẵn sàng trước mọi tình huống.
Nhưng điều giúp họ đứng vững không chỉ là sức mạnh của mỗi cá nhân.
Đó còn là tình đồng đội.
Trong chiến đấu, người bên cạnh mình chính là người cùng chia sẻ mọi khó khăn.
Cùng ăn.
Cùng ngủ.
Cùng hành quân.
Cùng thực hiện nhiệm vụ.
Và khi nguy hiểm xảy đến, họ bảo vệ lẫn nhau.
Chính những năm tháng như vậy đã tạo nên một thứ tình cảm mà những người từng đi qua chiến tranh thường nhắc đến bằng hai chữ rất giản dị:
đồng đội.
Những ngày tháng ở Vị Xuyên
Không phải ký ức chiến tranh nào cũng có thể kể thành lời.
Có những điều người lính nhớ rất rõ.
Nhưng cũng có những điều họ chọn giữ lại trong lòng.
Có thể là một người đồng đội từng ở bên cạnh.
Một lần hành quân trong đêm.
Một bữa cơm vội giữa những ngày chiến đấu.
Một lá thư từ quê nhà.
Hay chỉ đơn giản là khoảnh khắc được nghe tin gia đình vẫn bình an.
Những điều nhỏ bé ấy trở nên quý giá hơn bao giờ hết khi con người ở cách xa quê hương hàng trăm cây số và luôn phải đối mặt với hiểm nguy.
Với ông Lê Văn Cường, những năm tháng tại Hà Giang có lẽ đã để lại những ký ức như vậy.
Nỗi nhớ Sầm Sơn giữa núi rừng Hà Giang
Một người lính quê biển khi đứng giữa núi rừng Hà Giang chắc hẳn sẽ có những lúc nhớ quê da diết.
Nhớ biển.
Nhớ gia đình.
Nhớ những người thân đang ngày ngày mong ngóng.
Nhưng nỗi nhớ ấy không thể khiến người lính rời vị trí.
Bởi phía trước là nhiệm vụ.
Phía sau là quê hương.
Và chính quê hương là lý do để người lính đứng vững.
Có lẽ trong những ngày chiến đấu căng thẳng, hình ảnh Sầm Sơn với biển xanh và những con đường quen thuộc càng trở nên rõ ràng trong tâm trí.
Người lính đi xa để bảo vệ quê hương, rồi chính nỗi nhớ quê hương lại trở thành một phần sức mạnh giúp họ vượt qua gian khó.
Bốn năm nơi biên giới
Ông Lê Văn Cường nhập ngũ vào tháng 2 năm 1979 và xuất ngũ vào tháng 7 năm 1983.
Hơn bốn năm trong quân ngũ.
Đó là khoảng thời gian tuổi trẻ của ông gắn với màu áo lính và nhiệm vụ bảo vệ biên giới.
Từ một chàng trai quê Quảng Tiến, ông trở thành người lính bộ binh trên vùng đất Hà Giang.
Những năm tháng ấy đã rèn luyện ông trong kỷ luật, thử thách ông bằng gian khổ và để lại những ký ức không thể phai mờ.
Đến tháng 7 năm 1983, ông rời quân ngũ.
Nhưng những năm tháng Vị Xuyên vẫn ở lại trong cuộc đời ông.
Trở về từ chiến trường
Sau khi xuất ngũ, ông Lê Văn Cường trở về quê hương.
Cuộc sống đời thường bắt đầu lại.
Những công việc bình dị.
Những ngày tháng bên gia đình.
Nhưng người trở về từ chiến trường không còn là chàng trai của năm 1979.
Bốn năm quân ngũ đã trở thành một phần quan trọng trong cuộc đời.
Hà Giang trở thành một địa danh đặc biệt.
Vị Xuyên trở thành một ký ức không thể quên.
Và những người đồng đội năm xưa trở thành những người mà ông luôn nhớ đến.
Ký ức về những người đã nằm lại
Mỗi khi nhắc về Vị Xuyên, người ta không chỉ nhớ đến những trận chiến.
Người ta còn nhớ đến những người lính đã không trở về.
Có những người đã nằm lại nơi núi rừng biên giới.
Có những người trở về mang theo thương tích.
Có những người tiếp tục sống một cuộc đời bình dị nhưng trong lòng luôn mang theo ký ức về đồng đội.
Ông Lê Văn Cường là một trong những người trở về.
Và câu chuyện của ông cũng là một cách để nhắc nhớ về cả một thế hệ đã từng đứng ở nơi gian khó nhất.
Họ chiến đấu không phải vì những điều xa xôi, mà vì mảnh đất phía sau mình – nơi có gia đình, quê hương và Tổ quốc.
Người lính năm xưa và Vị Xuyên hôm nay
Thời gian đã trôi qua nhiều năm.
Những người lính năm xưa giờ đã trở thành những cựu chiến binh.
Những chàng trai tuổi đôi mươi ngày ấy giờ đã bước sang một thế hệ khác.
Nhưng ký ức về Vị Xuyên vẫn còn nguyên giá trị.
Bởi lịch sử được tạo nên không chỉ bởi những chiến dịch lớn, mà còn bởi những con người bình dị đã thực hiện nhiệm vụ của mình trong những thời khắc khó khăn nhất.
Ông Lê Văn Cường đã làm điều đó.
Ông nhập ngũ.
Ông đến Hà Giang.
Ông chiến đấu trên mặt trận Vị Xuyên.
Và sau hơn bốn năm, ông trở về.
Người lính trở về từ Vị Xuyên
Câu chuyện của cựu chiến binh Lê Văn Cường là câu chuyện về một người lính bộ binh quê Quảng Tiến, Sầm Sơn.
Tháng 2 năm 1979, ông rời quê hương lên đường nhập ngũ.
Những năm tháng sau đó gắn với Hà Giang và mặt trận Vị Xuyên – nơi ông cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc.
Đó là những năm tháng của gian khổ, hiểm nguy và tình đồng đội.
Hơn bốn năm trong quân ngũ, ông đã dành một phần tuổi trẻ của mình cho nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Tháng 7 năm 1983, ông trở về.
Biển Sầm Sơn vẫn ở đó.
Quê hương vẫn ở đó.
Nhưng trong tâm trí người lính năm xưa, chắc chắn vẫn còn những ngọn núi Hà Giang, những ngày tháng Vị Xuyên và những gương mặt đồng đội.
Có những người trở về từ chiến trường bằng đôi chân của mình, nhưng một phần ký ức của họ mãi ở lại nơi ấy.
Với ông Lê Văn Cường, Vị Xuyên không chỉ là một địa danh.
Đó là nơi ông đã gửi lại những năm tháng tuổi trẻ, nơi tình đồng đội được thử thách trong gian khó, và cũng là nơi nhắc ông nhớ rằng:
Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những năm tháng tuổi trẻ của biết bao người lính đã từng đứng nơi biên cương Tổ quốc.



