Người lính trở về từ mặt trận Vị Xuyên năm 1984
Trong ký ức của những người lính từng chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang, những năm tháng từ 1984 đến cuối thập niên 1980 là một phần ký ức không thể phai mờ. Giữa núi rừng đá tai mèo hiểm trở, dưới những trận pháo kích dữ dội, biết bao người lính tuổi đôi mươi đã chiến đấu, hy sinh để bảo vệ từng tấc đất biên cương Tổ quốc.
Cựu chiến binh: Lương Văn Lưu – Người lính trở về từ mặt trận Vị Xuyên năm 1984
Trong ký ức của những người lính từng chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang, những năm tháng từ 1984 đến cuối thập niên 1980 là một phần ký ức không thể phai mờ. Giữa núi rừng đá tai mèo hiểm trở, dưới những trận pháo kích dữ dội, biết bao người lính tuổi đôi mươi đã chiến đấu, hy sinh để bảo vệ từng tấc đất biên cương Tổ quốc.
Trong số những người từng có mặt tại chiến trường ấy, CCB Lương Văn Lưu, sinh năm 1959, quê tại xã Chiềng Ken, tỉnh Lào Cai, là một người lính đã mang theo những ký ức của Vị Xuyên trở về với cuộc sống đời thường.
Những ngày tháng ở “lò vôi thế kỷ”
Năm 1984, khi chiến sự tại Vị Xuyên diễn ra ác liệt, người lính La Quốc Lưu cùng đồng đội lên đường nhận nhiệm vụ. Vị Xuyên khi ấy là chiến trường vô cùng khốc liệt. Những điểm cao như 685, 772, 1509, 1100... trở thành những địa danh in đậm trong ký ức của cả một thế hệ quân nhân.
Địa hình nơi đây chủ yếu là núi đá dựng đứng, đường lên trận địa hiểm trở. Mỗi lần vận chuyển lương thực, đạn dược, cáng thương hay đưa đồng đội ra vào trận địa đều là một lần đối mặt với hiểm nguy.
Những người lính phải bám đá, bám hào, bám từng công sự để chiến đấu. Ban ngày pháo binh liên tục dội xuống trận địa; ban đêm, những người lính tranh thủ củng cố công sự, tiếp tế đạn dược và chăm sóc thương binh.
Có những ngày, tiếng pháo nổ gần như không ngừng. Đất đá bị cày xới, cây cối xác xơ, những con đường tiếp tế trở nên vô cùng nguy hiểm. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, tình đồng chí, đồng đội lại càng trở nên sâu sắc.
“Còn đồng đội là còn phải chiến đấu”
Với người lính La Quốc Lưu, điều khó quên nhất sau hàng chục năm không chỉ là tiếng bom, tiếng pháo mà còn là hình ảnh những người đồng đội đã từng sát cánh bên mình.
Có người hôm trước còn ngồi bên nhau chia nhau từng ngụm nước, từng điếu thuốc; hôm sau đã không còn trở về.
Trong chiến tranh, những người lính không có nhiều điều kiện để nói về tình cảm. Họ thể hiện tình đồng đội bằng những việc rất giản dị: người trước cảnh giới cho người sau ngủ, người còn sức mang thêm ba lô cho người bị thương, chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô.
Chính những điều bình dị ấy đã giúp người lính vượt qua những thời khắc khắc nghiệt nhất.
Ký ức về những trận pháo
Những trận pháo ở Vị Xuyên là ký ức mà những người từng trải qua rất khó quên. Mỗi tiếng pháo vang lên là một lần đất đá rung chuyển. Có khi cả một đoạn chiến hào bị vùi lấp, những người lính phải lập tức đào bới để tìm đồng đội.
Sau mỗi trận đánh, điều đầu tiên những người còn sống nghĩ đến không phải là bản thân mình mà là tìm xem đồng đội còn ai, bị thương ở đâu, ai cần được cứu trước.
Nhiều năm đã trôi qua, nhưng với những người lính Vị Xuyên, ký ức ấy vẫn còn nguyên vẹn.
Trở về với cuộc sống đời thường
Sau những năm tháng làm nhiệm vụ tại biên giới, người lính Lương Văn Lưu trở về quê hương. Rời quân ngũ, ông tiếp tục cuộc sống của một người dân bình dị, gắn bó với gia đình, quê hương và những người đồng đội cũ.
Nhưng trong sâu thẳm ký ức, Vị Xuyên chưa bao giờ thực sự xa.
Mỗi khi nhắc đến những năm 1984, những người lính năm xưa lại nhớ về đồng đội, nhớ những trận địa đá, những con đường hành quân và những người đã nằm lại nơi biên giới phía Bắc.
Lời nhắn gửi thế hệ trẻ
Đối với những CCB từng chiến đấu tại Vị Xuyên, điều họ mong muốn nhất không phải là kể về những gian khổ của mình, mà là để thế hệ trẻ hôm nay hiểu hơn về giá trị của hòa bình.
Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và tuổi thanh xuân của biết bao thế hệ cha anh.
Câu chuyện của CCB Lưu cũng như hàng nghìn người lính từng chiến đấu tại Vị Xuyên là những trang ký ức sống động về một thời “hoa lửa” – nơi những người lính đã đặt tình yêu Tổ quốc, tình đồng đội và trách nhiệm với non sông lên trên sự an nguy của chính mình.
Vị Xuyên hôm qua là chiến trường. Vị Xuyên hôm nay là một phần ký ức thiêng liêng của những người lính đã từng đi qua chiến tranh. Và những người trở về vẫn mang theo trong tim hình bóng của những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi biên cương Tổ quốc.



