Cựu chiến binh

Người lính trở về từ những năm tháng chiến tranh

Hải Phòng22/08/2026bantncatphp1 (Ban Thanh niên Công an TP)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, khi vừa tròn 19 tuổi, chàng thanh niên Nguyễn Văn Thành, quê tại xã Tứ Kỳ, một vùng quê đồng bằng Bắc Bộ, viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Khi ấy, chiến tranh đang diễn ra ác liệt. Rời mái nhà, người mẹ chỉ kịp dúi vào tay con trai một chiếc khăn tay và dặn: “Cố gắng hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về con nhé”.

Những năm tháng quân ngũ đã đưa ông Thành đi qua nhiều địa danh mà trước đó ông chỉ biết qua sách báo. Những ngày hành quân dài, những đêm ngủ giữa rừng, những lần đối mặt với hiểm nguy và cả những người đồng đội đã trở thành một phần ký ức không thể phai mờ.

Ông thường kể rằng điều khiến ông nhớ nhất không phải là những gian khổ của chiến trường, mà là tình cảm giữa những người lính. Một nắm cơm được chia đôi, ngụm nước chuyền tay nhau hay một lời động viên trước giờ làm nhiệm vụ đều trở thành nguồn động lực để mỗi người vượt qua khó khăn.

Có những người đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường và không có cơ hội trở về. Mỗi khi nhắc đến họ, giọng ông Thành chậm lại. Ông nói: “Chúng tôi may mắn được trở về, còn nhiều đồng đội thì mãi mãi ở lại. Vì thế, sống như thế nào để không phụ những người đã hy sinh mới là điều quan trọng”.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Thành trở về quê, xây dựng gia đình và tham gia các hoạt động tại địa phương. Những tấm huân, huy chương được ông cất giữ cẩn thận, nhưng ông ít khi kể về thành tích của mình.

Điều ông thường nhắc với thế hệ trẻ là: hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đằng sau cuộc sống bình yên là tuổi thanh xuân, mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh của biết bao thế hệ.

Ở tuổi đã cao, ông vẫn giữ thói quen gặp gỡ những người đồng đội cũ. Mỗi cuộc gặp là một lần những ký ức của “thời hoa lửa” được nhắc lại, để những câu chuyện tưởng như đã thuộc về quá khứ tiếp tục được truyền đến thế hệ hôm nay.

Câu chuyện của ông Thành là câu chuyện về một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Đó cũng là lời nhắc nhở mỗi người hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã góp phần làm nên độc lập, tự do của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn