Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người lính trở về từ những năm tháng chiến trường

Ở tuổi đôi mươi, khi nhiều người cùng trang lứa đang ngồi trên ghế nhà trường hoặc bắt đầu những ước mơ riêng, chàng trai Vũ Văn Tự đã khoác lên mình màu xanh áo lính, lên đường thực hiện nghĩa vụ với Tổ quốc. Những năm tháng quân ngũ đã đưa ông đi qua nhiều đơn vị, nhiều vùng đất và để lại những ký ức không thể phai mờ về một thời tuổi trẻ sống, chiến đấu và cống hiến. Hôm nay, trở về cuộc sống đời thường, người lính năm xưa vẫn giữ trong mình phẩm chất của Bộ đội Cụ Hồ, trân trọng từng kỷ vật, từng tấm giấy chứng nhận và những câu chuyện về đồng đội. Đó không chỉ là ký ức của riêng ông mà còn là một phần ký ức của cả một thế hệ đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho đất nước.

Hải Phòng22/08/2026xã Vĩnh Hải (xã Vĩnh Hải)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người lính trở về từ những năm tháng chiến trường

“Mười tám tuổi, tôi lên đường nhập ngũ…”

Đó là lời mở đầu giản dị khi ông Vũ Văn Tự kể về những năm tháng tuổi trẻ của mình.

Sinh ngày 13 tháng 2 năm 1954, đến ngày 7 tháng 4 năm 1972, khi vừa bước sang tuổi 18, ông lên đường nhập ngũ. Đơn vị đầu tiên của ông là Tiểu đoàn 9, Trung đoàn 50, Sư đoàn 350, Hải Phòng.

Ngày ấy, đất nước còn trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Người thanh niên Vũ Văn Tự cũng như biết bao thanh niên Việt Nam khác, mang theo nhiệt huyết của tuổi trẻ, niềm tin và tình yêu quê hương để bước vào quân ngũ.

Từ những ngày đầu rèn luyện, ông dần trưởng thành trong môi trường quân đội. Mỗi ngày trong quân ngũ là một ngày học tập, rèn luyện, chấp hành kỷ luật và sẵn sàng nhận nhiệm vụ.

Trong những năm tháng phục vụ, ông từng có thời gian tham gia các đơn vị thuộc lực lượng chiến đấu và phục vụ chiến đấu. Những tư liệu gia đình lưu giữ cho thấy ông từng gắn bó với nhiều đơn vị như Tiểu đoàn 9, Trung đoàn 50, Sư đoàn 350; Tiểu đoàn 8; Tiểu đoàn 10; các đơn vị công binh mở đường; Đại đội 2, Tiểu đoàn 7, Trung đoàn 52, Sư đoàn 320.

Đặc biệt, trong thời gian thực hiện nhiệm vụ tại Quảng Ngãi, ông đã bị thương. Vết thương để lại dấu ấn không thể quên trong cuộc đời người lính, nhưng cũng là minh chứng cho những gian khổ mà ông và đồng đội từng trải qua trong những năm tháng chiến tranh.

Nhìn lại chặng đường quân ngũ, điều ông nhớ nhất không chỉ là những khó khăn, thiếu thốn mà còn là tình đồng chí, đồng đội.

Trong hoàn cảnh gian khổ, những người lính cùng đơn vị luôn động viên, giúp đỡ và che chở cho nhau. Có những người đồng đội cùng nhập ngũ, cùng huấn luyện, cùng thực hiện nhiệm vụ rồi mỗi người một nơi. Có người may mắn trở về, có người không còn cơ hội trở lại với gia đình.

Chính vì vậy, những kỷ niệm về đồng đội luôn được ông trân trọng và gìn giữ.

Một trong những kỷ vật quý giá còn được lưu giữ là giấy chứng nhận khen thưởng và huy chương mà ông nhận được sau những năm tháng cống hiến trong quân đội. Đối với người ngoài, đó có thể chỉ là một tờ giấy hay một chiếc huy chương đã nhuốm màu thời gian. Nhưng với ông Vũ Văn Tự, đó là những dấu mốc của tuổi trẻ, là sự ghi nhận đối với những năm tháng ông đã sống và cống hiến trong màu áo lính.

Những kỷ vật ấy cũng giúp các thế hệ con cháu hôm nay hiểu hơn về cuộc đời của cha ông mình.

Sau hơn một thập kỷ gắn bó với quân đội, đến tháng 8 năm 1984, ông Vũ Văn Tự xuất ngũ, trở về quê hương và tiếp tục cuộc sống đời thường.

Từ người lính nơi thao trường, chiến trường trở về với gia đình, ông mang theo hành trang không chỉ là những kỷ niệm mà còn là phẩm chất được tôi luyện trong quân ngũ: kỷ luật, trách nhiệm, nghị lực và tình đồng chí.

Nhiều năm đã trôi qua. Mái tóc của người lính năm xưa nay đã điểm bạc. Nhưng mỗi khi nhắc lại những năm tháng quân ngũ, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào.

Đặc biệt, trong những lần gặp gỡ đồng đội, những câu chuyện về một thời tuổi trẻ lại được nhắc lại. Những người lính năm xưa gặp nhau, trao nhau những cái bắt tay, những nụ cười và cùng nhớ về những tháng ngày đã đi qua.

Bức ảnh ông Vũ Văn Tự cùng những người đồng đội là một hình ảnh giản dị nhưng đầy ý nghĩa. Bốn người đàn ông đứng bên nhau, mỗi người mang một dáng vẻ khác nhau của cuộc sống hôm nay, nhưng phía sau họ là một điểm chung: đã từng là những người lính, từng cùng khoác màu áo quân đội và cùng có một phần tuổi trẻ gửi lại nơi những năm tháng gian lao của đất nước.

Thời gian có thể làm thay đổi con người, nhưng không thể xóa đi những ký ức.

Câu chuyện của ông Vũ Văn Tự vì thế không chỉ là câu chuyện về một cá nhân. Đó còn là câu chuyện về một thế hệ thanh niên đã nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, sẵn sàng rời quê hương, gia đình để lên đường làm nhiệm vụ.

Ngày hôm nay, đất nước đã hòa bình, cuộc sống đã đổi thay. Những thế hệ trẻ được học tập, được vui chơi và theo đuổi ước mơ trong một cuộc sống bình yên. Chính vì thế, việc lắng nghe những câu chuyện của các cựu chiến binh, tìm hiểu những kỷ vật chiến tranh và lưu giữ ký ức của thế hệ đi trước càng trở nên có ý nghĩa.

Bởi phía sau sự bình yên hôm nay là biết bao mồ hôi, nước mắt, những năm tháng tuổi trẻ và sự hy sinh, cống hiến của các thế hệ cha anh.

Câu chuyện về người lính Vũ Văn Tự - thương binh loại 1, là một lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay hãy biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã đóng góp cho Tổ quốc và sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước.

Kỷ vật còn mãi

Chiếc huy chương và tấm giấy chứng nhận đã cũ theo thời gian nhưng vẫn được gia đình ông Vũ Văn Tự gìn giữ cẩn thận.

Mỗi kỷ vật là một câu chuyện.

Mỗi dòng chữ là một dấu mốc.

Và mỗi lần nhìn lại, người lính năm xưa lại nhớ về một thời tuổi trẻ đã sống hết mình vì Tổ quốc.

Có thể những năm tháng ấy đã lùi xa hơn bốn thập kỷ, nhưng ký ức về một thời “xếp bút nghiên lên đường ra trận”, về tình đồng chí, đồng đội và trách nhiệm với quê hương vẫn còn nguyên giá trị.

Đó chính là những câu chuyện cần được kể lại cho thế hệ hôm nay và mai sau.

Tích cam kết người gửi

Tôi cam kết những nội dung trong câu chuyện được sưu tầm từ lời kể của nhân vật, các tư liệu, hình ảnh và kỷ vật do gia đình cung cấp. Tôi chịu trách nhiệm về tính trung thực của các thông tin được sử dụng trong câu chuyện và không xuyên tạc, bịa đặt hoặc làm sai lệch nội dung lịch sử.

                                                       Người sưu tầm/gửi câu chuyện:

                                        Lưu Hồ Lê
                                                  Đơn vị: Trường Tiểu học Vĩnh Phong - Tiền Phong
                                                       Ngày gửi: 22/8/2026

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn