người lính trở về từ những năm tháng khói lửa
người lính trở về từ những năm tháng khói lửa
Ông Thùng Văn Bơn, sinh năm 1933, quê ở xã Phong Thổ, tỉnh Lai Châu, là một trong những cựu chiến binh đã đi qua những năm tháng gian khổ của chiến tranh. Cả tuổi thanh xuân của ông gắn với rừng núi biên cương, với những chặng hành quân dài và những trận đánh ác liệt.
Người trong bản kể lại rằng, khi vừa tròn đôi mươi, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, ông Bơn đã xếp lại những nương lúa, rẫy ngô, tạm biệt cha mẹ và bản làng để lên đường nhập ngũ. Ngày ấy, đường từ Mường So ra huyện còn là lối mòn men theo sườn núi. Sáng sớm, sương phủ trắng các triền đồi, ông khoác chiếc túi vải, chân đi dép cao su, lặng lẽ bước đi mà không dám ngoái lại, chỉ sợ thấy ánh mắt mẹ già thì lòng sẽ chùng xuống.
Những năm tháng quân ngũ, ông được biên chế vào đơn vị hoạt động ở vùng rừng núi Tây Bắc. Công việc của ông không chỉ là chiến đấu, mà còn gùi gạo, tải đạn, mở đường, dựng lán giữa rừng sâu. Có những đêm mưa rừng tầm tã, đất sạt lở, cả đơn vị phải bám rễ cây để giữ thăng bằng. Cơm không đủ no, áo quần lúc nào cũng ướt sũng, nhưng không ai kêu ca. Ai cũng hiểu rằng phía sau mình là bản làng, là gia đình, là Tổ quốc.
Một kỷ niệm mà ông thường kể lại cho con cháu là trận phục kích trên một con dốc đá vào cuối mùa mưa. Hôm đó, đơn vị ông nhận nhiệm vụ chặn đường một toán địch đang hành quân qua khu rừng. Cả tổ nằm ém mình từ chiều, người nào người nấy lẫn vào bụi cây, chỉ nghe tiếng côn trùng và tiếng suối chảy. Đêm xuống, sương lạnh buốt, tay chân tê cứng, nhưng không ai dám cử động.
Khi toán địch lọt vào trận địa, lệnh nổ súng được phát ra. Tiếng súng vang dội giữa núi rừng. Sau trận đánh, đơn vị hoàn thành nhiệm vụ, nhưng cũng có đồng đội bị thương. Ông Bơn cùng vài người khác đã thay nhau cõng thương binh vượt qua quãng đường rừng dài hàng chục cây số trong đêm. Có lúc kiệt sức, ông phải tựa vào thân cây mà thở, rồi lại gượng dậy bước tiếp. Ông bảo:
“Ngày đó, không ai nghĩ cho riêng mình. Chỉ sợ đồng đội không qua khỏi.”
Chiến tranh kết thúc, ông trở về Mường So với mái tóc đã điểm bạc. Không còn tiếng súng, ông lại cầm cuốc, cầm cày, dựng lại ngôi nhà sàn cũ, chăm lo ruộng nương, nuôi dạy con cháu. Trong bản, ông luôn được kính trọng bởi lối sống giản dị, hiền lành và tinh thần trách nhiệm. Mỗi dịp họp bản hay ngày lễ, người ta vẫn mời ông kể lại chuyện cũ để lớp trẻ hiểu hơn về một thời gian khó.
Giờ đây, khi tuổi đã cao, ông vẫn giữ thói quen dậy sớm, ra hiên nhà nhìn sương phủ trên cánh đồng Mường So. Những câu chuyện chiến tranh không còn được kể nhiều, nhưng ánh mắt ông mỗi khi nhắc đến đồng đội vẫn ánh lên niềm tự hào và xúc động.


