NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ TÂY NGUYÊN
NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ TÂY NGUYÊN
Từ tháng 8 năm 1971 đến ngày xuất ngũ 31 tháng 12 năm 1975, ông Ma Văn Hành đã có hơn bốn năm trong quân ngũ – quãng thời gian không quá dài nếu tính bằng năm tháng, nhưng đủ để in dấu sâu đậm trong cả cuộc đời.
Ông nhập ngũ khi đất nước còn chiến tranh.
Trưởng thành trong quân đội.
Đặt chân vào chiến trường Tây Nguyên.
Đứng trong đội hình Trung đoàn 95, Sư đoàn 10.
Trở thành đảng viên giữa những năm tháng chiến đấu.
Rồi đi qua mùa Xuân 1975 – mùa Xuân lịch sử của dân tộc.
Khi chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương.
Không mang theo những danh hiệu hào nhoáng, ông trở lại với một công việc bình dị: làm người thầy đứng lớp. Sau đó tiếp tục tham gia công tác Hội Cựu chiến binh, tiếp tục sống và cống hiến giữa quê hương.
Nhưng có lẽ với một người lính, điều đáng quý nhất không nằm ở những chức vụ từng đảm nhiệm.
Đó là những gì còn giữ được sau chiến tranh: tình đồng đội, lòng trung thành, tinh thần trách nhiệm và ký ức về một thế hệ đã đi qua những năm tháng không thể nào quên.
Ông Ma Văn Hành – người lính năm nào đã từ Quân khu Việt Bắc vào Tây Nguyên, đi qua những năm tháng chiến tranh và trở về quê hương với một cuộc đời bình dị.
Tuổi trẻ của ông đã ở lại một phần nơi chiến trường.
Nhưng những câu chuyện về tuổi trẻ ấy, hôm nay, có thể trở thành ký ức để thế hệ sau hiểu hơn về giá trị của hòa bình.
Và đó cũng chính là ý nghĩa của việc kể lại “Câu chuyện Thời Hoa Lửa” – để những năm tháng của những người lính như ông Ma Văn Hành không chìm vào quên lãng, mà tiếp tục được truyền lại bằng ký ức, bằng câu chuyện và bằng niềm trân trọng của các thế hệ hôm nay.



