Người Lính Trở Về Từ Thành Cổ (1)
Trong ký ức của cựu chiến binh Lê Văn Bình, mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại chiến trường Quảng Trị là những tháng ngày không thể nào quên. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng tiếng bom rền, khói lửa chiến tranh và hình ảnh đồng đội vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí người lính già.
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ của ông Bình gắn liền với những ngày quê hương bị bom đạn tàn phá. Năm 1969, vừa tròn 19 tuổi, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ với mong muốn góp sức giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào chiến trường Quảng Trị – nơi được xem là “tọa độ lửa” ác liệt nhất trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Những ngày chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị là chuỗi ngày vô cùng gian khổ. Bộ đội phải bám trụ trong hầm hào chật hẹp, thiếu ăn, thiếu nước và liên tục hứng chịu mưa bom bão đạn của kẻ thù.
Ông Bình kể rằng có những ngày máy bay Mỹ ném bom suốt từ sáng tới đêm, đất trời rung chuyển. Đồng đội hy sinh ngay bên cạnh nhưng những người còn sống vẫn phải tiếp tục chiến đấu. Có lần đơn vị của ông bị pháo kích dữ dội, nhiều chiến sĩ bị thương nặng. Dù bản thân cũng bị sức ép bom làm choáng váng, ông vẫn cõng đồng đội vượt qua giao thông hào để đưa về tuyến sau cứu chữa.
Điều khiến ông day dứt nhất là sự hy sinh của người bạn thân tên Trần Minh Đức – người cùng quê, cùng nhập ngũ một ngày. Trước lúc lên đường chiến đấu, hai người từng hẹn với nhau sau hòa bình sẽ cùng trở về dựng lại quê hương. Thế nhưng người đồng đội ấy đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời mới đôi mươi.
Ông Bình xúc động nhớ lại:
“Chúng tôi chiến đấu không nghĩ cho riêng mình. Chỉ mong đất nước được hòa bình để nhân dân không còn cảnh chia ly, bom đạn.”
Sau ngày giải phóng miền Nam năm 1975, ông trở về quê hương với thương tật hạng 3/4. Dù sức khỏe giảm sút do vết thương chiến tranh, ông vẫn tích cực lao động sản xuất, tham gia công tác hội cựu chiến binh và giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ.
Nhiều năm qua, ông thường đến các trường học để kể lại những câu chuyện chiến tranh cho đoàn viên, thanh niên nghe. Qua từng lời kể mộc mạc, lớp trẻ hôm nay hiểu hơn về sự hy sinh lớn lao của cha anh để đổi lấy nền độc lập, tự do của dân tộc.
Câu chuyện của cựu chiến binh Lê Văn Bình không chỉ là ký ức của một người lính từng đi qua chiến tranh, mà còn là biểu tượng cho tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường và lòng quả cảm của thế hệ thanh niên Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.



