Người Lính Trở Về Từ Thành Cổ (2)
Cựu chiến binh Phạm Văn Hưng, sinh ngày 11 tháng 4 năm 1950, quê quán xã Liên Minh, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định, là người từng trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Ông Hưng sinh ra trong một gia đình thuần nông nghèo có năm anh em. Tuổi thơ của ông gắn liền với cánh đồng lúa quê hương và những buổi theo cha ra đồng từ sáng sớm. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ ngày càng ác liệt, nhiều thanh niên trong làng lần lượt lên đường nhập ngũ. Năm 1969, vừa tròn mười chín tuổi, ông Phạm Văn Hưng viết đơn tình nguyện vào bộ đội.
Ngày lên đường, mẹ ông đứng bên cổng làng khóc rất nhiều. Bà chỉ kịp dúi vào tay con trai một chiếc khăn tay tự may và dặn:
“Dù ở đâu cũng phải sống cho xứng đáng với quê hương.”
Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị bộ binh hành quân vào chiến trường Quảng Trị. Những ngày đầu đặt chân tới chiến trường, ông mới thực sự cảm nhận được sự khốc liệt của chiến tranh. Bom đạn dội xuống ngày đêm, đất đá cày tung khắp nơi, nhiều khu vực cây cối cháy đen vì bom napalm.
Ông kể rằng cuộc sống của người lính tại Thành cổ Quảng Trị vô cùng gian khổ. Ban ngày chiến đấu trong mưa bom bão đạn, ban đêm tranh thủ đào công sự, tải thương và tiếp tế đạn dược. Có những hôm cả đơn vị chỉ ăn vội nắm cơm với muối vừng rồi lại tiếp tục chiến đấu.
Điều khiến ông nhớ nhất là trận chiến vào mùa hè năm 1972. Hôm ấy, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ giữ một trận địa gần Thành cổ. Pháo địch bắn dữ dội suốt nhiều giờ khiến công sự bị sập nhiều đoạn.
Trong lúc chiến đấu, người đồng đội thân thiết nhất của ông là chiến sĩ Trần Văn Khoa quê Thái Bình bị thương nặng ở chân. Giữa làn đạn dày đặc, ông Hưng cùng hai đồng đội khác lao ra kéo anh Khoa vào hầm trú ẩn.
Ông xúc động kể lại:
“Lúc đó bom nổ ngay sát bên tai, ai cũng nghĩ có thể hy sinh bất cứ lúc nào. Nhưng không ai bỏ lại đồng đội phía sau.”
Sau nhiều giờ chiến đấu, đơn vị của ông vẫn giữ vững được trận địa. Nhưng người đồng đội Trần Văn Khoa đã không qua khỏi vì mất máu quá nhiều.
Đêm hôm ấy, giữa ánh đèn dầu leo lét trong căn hầm nhỏ, ông Hưng ngồi lặng rất lâu bên chiếc ba lô của người bạn vừa hy sinh. Trong ba lô vẫn còn lá thư chưa kịp gửi về quê cho gia đình.
Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, ông Phạm Văn Hưng trở về quê hương Nam Định với nhiều vết thương còn trên cơ thể. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những đồng đội đã ngã xuống tại Thành cổ Quảng Trị vẫn luôn in đậm trong tâm trí ông.
Hiện nay, mỗi dịp tháng Bảy tri ân, ông lại cùng đồng đội cũ trở về Quảng Trị thắp hương cho những người đã hy sinh.
Ông thường nhắn nhủ thế hệ trẻ:
“Hòa bình hôm nay được đổi bằng máu và tuổi xuân của biết bao người lính. Các cháu phải biết yêu Tổ quốc, sống có trách nhiệm và không bao giờ quên lịch sử dân tộc.”



