NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ THÀNH CỔ
Sau chiến tranh, người lính năm xưa nhiều lần quay lại Thành cổ Quảng Trị để tưởng nhớ đồng đội đã mãi nằm lại nơi chiến trường khốc liệt.
Mùa hè năm 1972, Thành cổ Quảng Trị trở thành một trong những chiến trường ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Bom đạn dội xuống suốt ngày đêm.
Nhiều chiến sĩ trẻ tuổi đã chiến đấu và hy sinh nơi mảnh đất chỉ rộng vài cây số vuông ấy.
Trong số những người sống sót trở về có cựu chiến binh Lê Bá Dương.
Sau hòa bình, mỗi lần quay lại Thành cổ, ông thường đứng rất lâu bên dòng Sông Thạch Hãn.
Ông kể rằng ngày ấy, biết bao đồng đội của mình đã nằm lại nơi dòng sông này khi vượt sông vào chiến đấu.
Có những người vừa hôm trước còn trò chuyện, hôm sau đã không trở về.
Nỗi nhớ đồng đội khiến ông viết nên những câu thơ nổi tiếng:
“Đò lên Thạch Hãn xin chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm…”
Những câu thơ ngắn ngủi ấy đã khiến rất nhiều người xúc động khi nhắc về sự hy sinh của các chiến sĩ tại Quảng Trị.
Nhiều năm sau chiến tranh, ông Lê Bá Dương vẫn tham gia các hoạt động tri ân đồng đội và kể lại ký ức chiến trường cho thế hệ trẻ.
Ông thường nói rằng những người còn sống phải sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm lại.
Câu chuyện của Lê Bá Dương không chỉ là ký ức của một người lính…
Mà còn là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình và lòng biết ơn đối với thế hệ cha anh đã đi qua thời hoa lửa.



