Người lính trở về từ Trường Sơn
Ông Lê Văn Hòa (sinh năm 1952, quê Thanh Sơn, Phú Thọ) là cựu chiến binh từng tham gia đơn vị vận tải trên tuyến đường Trường Sơn trong kháng chiến chống Mỹ. Từ năm 1971, ông trực tiếp vận chuyển lương thực, vũ khí và thuốc men vào chiến trường miền Nam giữa bom đạn ác liệt. Trong một lần làm nhiệm vụ tại chiến trường Quảng Trị năm 1972, ông bị thương do bom địch nhưng vẫn tiếp tục phục vụ cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng. Cuộc đời ông là hình ảnh tiêu biểu cho thế hệ thanh niên Việt N

Ông Lê Văn Hòa sinh năm 1952 tại huyện Thanh Sơn, tỉnh Phú Thọ, trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của ông lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chia cắt, tiếng máy bay và còi báo động đã trở thành điều quen thuộc với người dân miền Bắc lúc bấy giờ. Chứng kiến nhiều thanh niên trong làng lần lượt khoác ba lô lên đường nhập ngũ, người thanh niên Lê Văn Hòa cũng sớm nuôi trong mình mong muốn được góp sức bảo vệ Tổ quốc.
Năm 1971, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ và được biên chế vào đơn vị vận tải thuộc tuyến đường Trường Sơn – tuyến đường huyết mạch nối hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam. Đây là nơi được xem như “mạch máu” của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, nơi ngày đêm hứng chịu bom đạn dữ dội của không quân Mỹ.
Sau thời gian huấn luyện quân sự và nghiệp vụ lái xe, ông bắt đầu những chuyến vận chuyển đầu tiên xuyên rừng Trường Sơn. Công việc của ông là chở lương thực, thuốc men, vũ khí và đạn dược vào tiền tuyến. Những chuyến xe thường khởi hành vào ban đêm để tránh máy bay địch phát hiện. Đèn xe phải che kín, tài xế chủ yếu dựa vào ánh trăng hoặc những dấu vết bên đường để di chuyển giữa núi rừng hiểm trở.
Con đường Trường Sơn khi ấy không chỉ nguy hiểm bởi bom đạn mà còn bởi thiên nhiên khắc nghiệt. Mùa mưa, đất đỏ nhão nhoét khiến xe sa lầy giữa rừng sâu. Có những đêm, ông cùng đồng đội phải dùng xẻng đào đất, chặt cây lót đường để kéo xe vượt dốc. Mùa khô, bụi đỏ phủ kín người và xe, còn cái nóng hầm hập từ động cơ khiến ai cũng mệt lả. Nhưng vượt lên tất cả là tinh thần quyết tâm đưa hàng đến chiến trường đúng thời gian quy định.
Ông từng kể rằng có những thời điểm máy bay Mỹ đánh phá dữ dội suốt nhiều giờ liền. Bom nổ rung chuyển cả núi rừng, cây cối đổ ngổn ngang, mặt đường bị cày xới thành những hố sâu chằng chịt. Mỗi lần như vậy, các chiến sĩ vận tải lại nhanh chóng lao ra san lấp đường, sửa xe và tiếp tục hành quân. Bởi với họ, mỗi chuyến hàng vào tới chiến trường đồng nghĩa với việc tiếp thêm hy vọng cho đồng đội nơi tuyến lửa.
Năm 1972, trong chiến dịch vận chuyển hàng vào chiến trường Quảng Trị – nơi đang diễn ra nhiều trận đánh ác liệt – đoàn xe của đơn vị ông bị máy bay địch phát hiện và ném bom dữ dội tại một trọng điểm trên tuyến đường Trường Sơn. Một quả bom phát nổ gần xe khiến ông bị thương ở chân do sức ép và mảnh đạn. Dù đau đớn, ông vẫn cùng đồng đội cố gắng đưa những chiến sĩ bị thương ra khỏi khu vực nguy hiểm và cứu số hàng hóa còn lại.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Sau thời gian điều trị ngắn ngày, ông tiếp tục quay trở lại đơn vị. Với người lính năm ấy, việc được tiếp tục lái xe trên tuyến đường Trường Sơn không chỉ là nhiệm vụ mà còn là trách nhiệm với đồng đội đang chiến đấu ở miền Nam.
Cho đến mùa xuân năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, ông mới trở về quê hương sau nhiều năm gắn bó với chiến trường. Rời quân ngũ, ông mang theo những vết thương chiến tranh cùng ký ức không thể nào quên về những tháng ngày tuổi trẻ giữa núi rừng Trường Sơn.
Trở về đời thường, ông tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống mới và luôn giữ phẩm chất giản dị, chân thành của người lính Cụ Hồ. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện của ông vẫn luôn nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về sự hy sinh thầm lặng của những con người đã dành cả tuổi thanh xuân để đổi lấy hòa bình cho đất nước.



