Người có công giúp đỡ cách mạng

Người Lính Trở Về Từ Trường Sơn

ăm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, ở một làng nhỏ ven sông thuộc miền Bắc có chàng trai tên Trần Văn Phương, vừa tròn hai mươi tuổi.

Hải Phòng08/03/2026Nguyễn Hoàng Linh (xã Nghi Dương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, ở một làng nhỏ ven sông thuộc miền Bắc có chàng trai tên Trần Văn Phương, vừa tròn hai mươi tuổi. Nam là con trai của một gia đình nông dân. Từ nhỏ, cậu đã quen với công việc đồng áng, sáng ra đồng cấy lúa, chiều về chăn trâu trên triền đê.

Những buổi tối mùa hè, cả làng thường tụ tập nghe đài phát thanh. Tin chiến sự từ miền Nam ngày càng dồn dập. Nam nghe mà lòng không yên. Cậu hiểu rằng đất nước đang cần những người trẻ như mình.

Một ngày đầu xuân, giấy gọi nhập ngũ được gửi về làng. Nam cầm tờ giấy trên tay, im lặng hồi lâu rồi nói với mẹ:

“Con muốn đi bộ đội, đánh giặc để đất nước sớm hòa bình.”

Mẹ Nam nhìn con trai, ánh mắt vừa tự hào vừa lo lắng. Bà chỉ khẽ gật đầu:
“Đi đi con… giữ gìn sức khỏe và nhớ ngày trở về.”

Ngày lên đường, cả làng tiễn những chàng trai trẻ. Trong hàng quân ấy có Nam và người bạn thân nhất của cậu là Lê Quang Bình, mới mười chín tuổi. Hai người hẹn với nhau rằng khi chiến tranh kết thúc, họ sẽ cùng trở về xây lại ngôi trường cũ trong làng.

Sau thời gian huấn luyện, đơn vị của Nam được lệnh hành quân vào chiến trường miền Nam theo tuyến Đường Trường Sơn. Con đường xuyên rừng dài hàng nghìn cây số, đầy dốc núi, bom đạn và gian khổ.

Có những ngày họ phải hành quân suốt mười mấy tiếng đồng hồ. Ba lô nặng trĩu trên vai, mồ hôi ướt đẫm áo. Ban đêm, họ mắc võng ngủ giữa rừng, nghe tiếng côn trùng và tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời.

Dù khó khăn, Nam và Bình vẫn luôn động viên nhau.

Bình thường nói đùa:
“Này Nam, sau này hòa bình, tớ sẽ mở một quán nước ở đầu làng. Cậu phải đến uống miễn phí.”

Nam cười:
“Thế thì tớ sẽ trồng thêm ruộng lúa, để còn có gạo ăn mỗi khi ghé quán cậu.”

Những câu chuyện giản dị ấy giúp họ quên đi phần nào nỗi vất vả.

Một buổi chiều năm 1973, đơn vị của họ nhận nhiệm vụ giữ một ngọn đồi quan trọng gần chiến trường. Đêm xuống, pháo địch bắt đầu bắn dồn dập. Đất đá tung lên khắp nơi.

Nam nằm trong chiến hào, tim đập mạnh. Cậu nhớ đến mẹ, đến mái nhà tranh và cánh đồng lúa quê hương.

Nhưng khi nhìn quanh thấy đồng đội vẫn kiên cường chiến đấu, cậu siết chặt khẩu súng và tiếp tục chiến đấu.

Trận đánh kéo dài suốt nhiều giờ. Khi trời gần sáng, quân địch rút lui. Ngọn đồi vẫn được giữ vững.

Sau trận ấy, đơn vị của Nam mất đi vài người đồng đội. Bình bị thương nhẹ nhưng vẫn cố gắng cười:

“May mà tớ còn sống để mở quán nước.”

Nam vỗ vai bạn:
“Chúng ta nhất định sẽ trở về.”

Hai năm sau, mùa xuân năm 1975, tin chiến thắng vang khắp nơi. Cuộc chiến kết thúc, đất nước thống nhất.

Nam trở về làng sau nhiều năm xa cách. Con đường đất quen thuộc vẫn đó, nhưng mọi thứ dường như yên bình hơn trước. Mẹ Nam đứng trước cổng, khi thấy con trai bà không nói nên lời, chỉ ôm chặt lấy cậu.

Những ngày sau, Nam lại ra đồng như trước kia. Nhưng mỗi chiều, khi nhìn về phía chân trời, cậu nhớ đến những tháng năm trong rừng Trường Sơn và những người đồng đội đã chiến đấu bên mình.

Bình cũng trở về, và đúng như lời hứa năm xưa, cậu mở một quán nước nhỏ ở đầu làng. Mỗi khi Nam ghé qua, hai người lại kể cho lũ trẻ nghe về những ngày tuổi trẻ của họ.

Nam thường nói với bọn trẻ:

“Người lính không phải là người không biết sợ. Nhưng họ vẫn bước lên phía trước vì phía sau là quê hương.”

Và trong ánh hoàng hôn yên bình của làng quê, câu chuyện về những người lính trẻ năm xưa vẫn được kể lại

như một ký ức không bao giờ phai của một thời đất nước đã đi qua

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn