Người lính trở về từ "túi bom"
Lê Minh Khuê nhập ngũ năm 1965 khi mới 16 tuổi, là thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Bà trực tiếp làm nhiệm vụ mở đường, tải đạn, san lấp hố bom tại những trọng điểm bị đánh phá ác liệt. Trong nhiều cuộc phỏng vấn sau này, bà đã kể về những gì mình tận mắt chứng kiến trong chiến tranh và những mất mát không thể nào quên.
Lê Minh Khuê nhớ mãi một buổi chiều trên tuyến đường Trường Sơn.
Hôm đó, đơn vị vừa san lấp xong một hố bom thì còi báo động vang lên.
Máy bay đối phương quay trở lại.
Mọi người lao xuống hầm trú ẩn.
Tiếng bom nổ dồn dập làm cả cánh rừng rung chuyển.
Đất đá phủ kín cửa hầm.
Sau đợt ném bom, đơn vị nhanh chóng kiểm tra quân số.
Một chiến sĩ trẻ không có mặt.
Mọi người tỏa đi tìm.
Cuối cùng, họ phát hiện anh nằm dưới một gốc cây đổ, người phủ đầy đất đỏ và cành lá.
Ai cũng nghĩ anh đã hy sinh.
Một đồng đội bước lại gần thì bất ngờ thấy bàn tay anh khẽ cử động.
Mọi người lập tức đào đất, kéo anh ra ngoài.
Người chiến sĩ mở mắt, thở hắt một hơi dài rồi cười rất nhẹ:
"Tôi còn sống rồi à?"
Không ai trả lời.
Tất cả chỉ ôm lấy nhau trong nước mắt.
Lê Minh Khuê kể rằng, trong chiến tranh, sự sống và cái chết nhiều khi chỉ cách nhau vài gang tay đất.
Có người vừa nói chuyện với mình buổi sáng, chiều đã không còn.
Có người tưởng như không thể sống sót, lại kỳ diệu trở về.
Điều bà nhớ nhất không phải là tiếng bom, mà là ánh mắt của những người đồng đội khi tìm thấy nhau còn sống sau mỗi trận đánh.
Nhiều năm sau, mỗi lần trở lại Trường Sơn, đứng trước những cánh rừng đã xanh trở lại, bà vẫn nhớ đến khuôn mặt người chiến sĩ năm ấy.
Ông đã sống.
Nhưng rất nhiều đồng đội khác thì mãi mãi nằm lại giữa đại ngàn.
Theo Lê Minh Khuê, chiến tranh không chỉ được viết bằng những chiến thắng, mà còn được viết bằng những ký ức về con người, về tình đồng đội và khát vọng được sống của mỗi người lính.



