Người lính trở về và chiếc ghế trống
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê.
Ngôi nhà vẫn còn đó.
Nhưng người cha đã mất.
Người em gái đã lấy chồng.
Những người bạn cùng trang lứa mỗi người một cuộc đời.
Ông ngồi xuống chiếc ghế gỗ trước hiên nhà.
Chiếc ghế ngày trước ông vẫn ngồi mỗi tối cùng cha.
Ông nhìn chiếc ghế rất lâu.
Rồi nói:
“Giá như ngày ấy bố còn sống…”
Chiến tranh đã kết thúc.
Nhưng có những mất mát không thể kết thúc theo chiến tranh.
Người lính trở về mang trên vai ba lô.
Nhưng trong ba lô ấy không chỉ có quân trang.
Có cả những người đã không trở về.
Có những lời chưa kịp nói.
Có những cái ôm chưa kịp trao.
Và có cả một tuổi trẻ không thể tìm lại.



