NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ VÀ CUỘC CHIẾN ĐẤU MỚI
NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ VÀ CUỘC CHIẾN ĐẤU MỚI
NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ VÀ CUỘC CHIẾN ĐẤU MỚI
Chiến tranh kết thúc không có nghĩa là hành trình của người lính dừng lại. Với nhiều cựu chiến binh, ngày trở về là lúc bắt đầu một cuộc sống mới – cuộc sống của lao động, gia đình và xây dựng quê hương. Bác Lê Văn Lập cũng bước vào cuộc sống ấy với hành trang là những năm tháng quân ngũ. Bác kể: “Trở về rồi thì lại bắt tay vào làm ăn, lo cho gia đình. Mình từng là người lính thì thời bình cũng phải có trách nhiệm.” Câu nói ấy khiến chúng tôi nhận ra một điều rất đẹp: người lính không chỉ cống hiến khi có chiến tranh. Khi đất nước hòa bình, họ tiếp tục cống hiến bằng những công việc đời thường. Có thể đó là lao động trên đồng ruộng, chăm sóc gia đình, tham gia công việc cộng đồng hay góp sức xây dựng quê hương. Những công việc ấy không ồn ào nhưng bền bỉ. Bác Lập nói rằng sau khi trở về, cuộc sống có những khó khăn riêng, nhưng bản thân bác luôn nghĩ rằng mình đã từng vượt qua những năm tháng gian khổ hơn thì những thử thách trong cuộc sống cũng cần được đối diện bằng sự cố gắng. “Làm gì cũng phải chịu khó, đã quyết thì phải làm đến nơi đến chốn.” Đó chính là phẩm chất mà những năm tháng quân ngũ để lại. Với chúng tôi, hình ảnh bác Lập hôm nay không chỉ là hình ảnh một cựu chiến binh đã đi qua chiến tranh mà còn là hình ảnh một người dân bình dị đã tiếp tục góp sức cho quê hương trong thời bình. Có lẽ đó mới là sự tiếp nối đẹp nhất của người lính. Họ đã bảo vệ quê hương khi đất nước cần, rồi trở về vun đắp cho quê hương bằng chính đôi tay của mình. Bác nói: “Mình làm được gì cho quê thì cứ làm, chẳng cần ai biết.” Sự khiêm nhường ấy khiến chúng tôi càng trân trọng. Những người từng có những năm tháng đặc biệt trong lịch sử lại chọn cách sống rất bình dị. Không kể công, không đòi hỏi, chỉ mong con cháu trưởng thành và quê hương ngày càng đổi thay. Đối với Đoàn Thanh niên, câu chuyện ấy là một lời nhắc nhở rằng yêu quê hương không nhất thiết phải bắt đầu bằng những điều lớn lao. Mỗi người trẻ có thể đóng góp bằng chính công việc của mình. Học tập tốt, lao động tốt, sống có trách nhiệm, tham gia các hoạt động cộng đồng – tất cả đều là những cách thiết thực để xây dựng quê hương. “Uống nước nhớ nguồn” vì thế không chỉ là nhìn về phía sau mà còn là bước về phía trước với một thái độ biết ơn. Bác Lập và thế hệ của bác đã trao lại cho chúng tôi một quê hương hòa bình. Phần việc của tuổi trẻ hôm nay là làm cho quê hương ấy ngày càng giàu đẹp, văn minh và nghĩa tình hơn.



