Người lính trở về và lời hẹn bên dòng sông
Người lính trở về và lời hẹn bên dòng sông
Những năm sau chiến tranh, đặc biệt vào dịp tháng 7 – ngày tri ân, nhiều cựu chiến binh từng tham gia Trận chiến Thành cổ Quảng Trị 1972 lại tìm về nơi xưa.
Trong số đó có ông Nguyễn Văn Hùng (tên nhân vật đã được báo chí ghi lại trong các bài phóng sự về cựu chiến binh Quảng Trị).
Năm 1972, ông là một chiến sĩ trẻ, mới 20 tuổi, chiến đấu bảo vệ Thành cổ. Đơn vị của ông vượt qua Sông Thạch Hãn trong đêm để tiếp viện.
Ông kể lại:
“Đêm đó, nước sông đỏ ngầu. Đồng đội tôi nhiều người trúng đạn ngay khi chưa kịp sang bờ…”
Trong số những người hy sinh có người bạn thân nhất của ông – anh Tuấn. Trước khi xuống thuyền, hai người chỉ kịp nói với nhau một câu:
“Nếu ai còn sống thì nhớ quay lại tìm nhau.”
Nhưng anh Tuấn đã không trở về.
Hơn 40 năm sau, ông Hùng trở lại Quảng Trị trong một buổi gặp mặt cựu chiến binh.
Tại đây, ông bất ngờ gặp một người đàn ông trung niên đứng lặng bên bờ sông. Hai người nhìn nhau rất lâu… rồi nhận ra.
Đó là anh trai của liệt sĩ Tuấn.
Người anh nghẹn ngào nói:
“Gia đình tôi không biết chính xác em tôi đã hy sinh thế nào… hôm nay gặp được người cùng đơn vị, coi như đã tìm được một phần của em.”
Ông Hùng đã kể lại toàn bộ những gì mình chứng kiến trong đêm vượt sông năm ấy.
Hai người – một người lính sống sót, một người thân của liệt sĩ – đã cùng thả hoa xuống sông.
Từ đó, năm nào ông Hùng cũng quay lại Sông Thạch Hãn.
Ông nói một câu mà nhiều người nghe không quên:
“Đồng đội tôi nằm lại dưới dòng sông này. Tôi còn sống thì phải quay về.”



