NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ VÀ TIẾP TỤC CỐNG HIẾN
Có một điều tôi luôn cảm thấy rất đẹp khi nghĩ về những người cựu chiến binh: dù chiến tranh đã đi qua, người lính dường như chưa bao giờ thật sự ngừng cống hiến. Chỉ là cách cống hiến đã khác. Nếu ngày trước họ mang trên mình màu áo lính để thực hiện nhiệm vụ với Tổ quốc, thì khi trở về cuộc sống đời thường, họ tiếp tục góp sức cho gia đình, quê hương và cộng đồng bằng kinh nghiệm, trách nhiệm và những giá trị tốt đẹp đã được tôi luyện qua năm tháng.
Trong danh sách Hội viên Cựu chiến binh xã Hòa Lạc, tôi đặc biệt chú ý đến ông Nguyễn Thành Công, sinh ngày 01/01/1963, mang cấp bậc Đại úy, tham gia Hội Cựu chiến binh từ tháng 12/1991 và sinh hoạt tại Hòa Hưng 1, giữ vai trò CHT. Khi đọc thông tin về ông, tôi nghĩ về hình ảnh người lính sau những năm tháng quân ngũ. Có lẽ điều quý giá nhất mà một người lính mang theo khi trở về không phải là bộ quân phục hay cấp bậc. Đó chính là bản lĩnh và trách nhiệm. Những phẩm chất ấy nếu được giữ gìn sẽ trở thành hành trang theo họ suốt cuộc đời. Tôi luôn có một sự kính trọng đặc biệt đối với những người cựu chiến binh bởi họ là những người đã trải qua những giai đoạn mà chúng tôi hôm nay chỉ có thể tìm hiểu qua sách vở và lời kể. Nhưng tôi cũng cảm thấy gần gũi với các bác. Bởi sau tất cả, các bác cũng là những người bình dị như bao người khác: có gia đình, có quê hương, có những niềm vui, nỗi buồn của cuộc sống thường ngày. Chính sự bình dị ấy khiến tôi cảm thấy những câu chuyện của các bác càng đáng trân trọng. Bởi lịch sử không phải lúc nào cũng nằm trong những điều thật lớn lao.
Lịch sử đôi khi nằm trong ký ức của một người ông, trong câu chuyện của một người cha, trong những kỷ niệm mà một người cựu chiến binh kể lại cho con cháu. Và nếu chúng ta chịu khó lắng nghe, chúng ta sẽ thấy lịch sử trở nên gần gũi hơn bao giờ hết. Tôi nghĩ thế hệ trẻ hôm nay rất cần những cuộc gặp gỡ như vậy. Chúng tôi cần được nghe các bác kể, cần được nhìn thấy những người đã từng trải qua một thời đất nước còn nhiều gian khó, cần được hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay không phải tự nhiên mà có và cần hiểu rằng trách nhiệm của mình không chỉ là hưởng thụ những thành quả của thế hệ trước, mà còn phải biết tiếp tục xây dựng quê hương. Từ những người cựu chiến binh, tôi học được một bài học rất sâu sắc: Đừng chỉ hỏi mình sẽ nhận được gì từ cuộc sống, mà hãy tự hỏi mình đã làm được gì cho những người xung quanh.
Bài học ấy nghe rất đơn giản nhưng không phải lúc nào chúng ta cũng làm được. Có những lúc chúng ta chỉ quan tâm đến lợi ích của mình, có những lúc chúng ta dễ than phiền khi công việc khó khăn, có những lúc chúng ta quên mất rằng một hành động nhỏ của mình cũng có thể mang lại điều tốt đẹp cho người khác. Nhưng khi nhìn vào những người đã từng cống hiến tuổi trẻ cho đất nước, tôi thấy mình cần thay đổi cách nghĩ, sống không chỉ cho riêng mình, làm việc không chỉ vì lợi ích cá nhân mà còn phải biết đóng góp một phần nhỏ bé của mình cho gia đình, cơ quan và quê hương. Đó chính là cách mà thế hệ trẻ có thể tiếp nối những giá trị tốt đẹp của thế hệ đi trước.



