Người Lính Trở Về Và Ý Chí Thép Của Người Thương Binh "Tàn Nhưng Không Phế"
Trong cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc và làm nghĩa vụ quốc tế cao cả, đã có biết bao người con ưu tú của quê hương Chợ Lách, Bến Tre lên đường theo tiếng gọi của núi sông. Ông Phan Văn Chén là một trong những minh chứng sống động cho tinh thần quả cảm của thế hệ thanh niên năm ấy – những người đã hiến dâng thanh xuân và xương máu để giữ gìn hòa bình cho dân tộc.
Khúc tráng ca của tuổi trẻ
Sinh năm 1959 tại mảnh đất giàu truyền thống cách mạng – ấp Vĩnh Chính, xã Vĩnh Thành, chàng thanh niên Phan Văn Chén lên đường nhập ngũ vào tháng 10 năm 1978. Đó là giai đoạn đất nước ta vừa trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt và lại tiếp tục bước vào cuộc chiến đấu mới bảo vệ biên giới.
Suốt hơn 3 năm rèn luyện và chiến đấu trong quân ngũ (1978 – 1981), ông cùng đồng đội đã đi qua biết bao gian khổ, đối mặt với lằn ranh sinh tử. Trong một trận chiến ác liệt, ông đã bị trúng đạn mảnh, để lại những vết thương vĩnh viễn trên cơ thể: mất khối cơ đùi, vỡ xương gót chân trái dẫn đến teo cơ bàn chân.
Vết thương trên thân thể, ý chí trong tâm hồn
Rời quân ngũ năm 1981 với thương tật hạng 3/4, ông Phan Văn Chén trở về đời thường với những cơn đau mỗi khi trái gió trở trời. Gót chân trái không còn nguyên vẹn, khối cơ đùi bị mất đi sức mạnh vốn có, nhưng bản lĩnh của "Bộ đội Cụ Hồ" trong ông chưa bao giờ gục ngã.
Dù địa giới hành chính có thay đổi, từ ấp Vĩnh Chính, xã Vĩnh Thành, huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre xưa, nay thuộc tỉnh Vĩnh Long, nhưng tấm lòng kiên trung và tình yêu quê hương của ông vẫn luôn vẹn nguyên. Trở về với đời thường, ông không chọn cách nghỉ ngơi mà tiếp tục cống hiến, nỗ lực vượt qua nghịch cảnh để xây dựng kinh tế gia đình và đóng góp cho cộng đồng địa phương.
Tấm gương sáng giữa đời thường
Vết thương do đạn mảnh có thể làm teo đi cơ bắp, nhưng không thể làm mòn đi ý chí của người lính. Câu chuyện về ông Phan Văn Chén là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về giá trị của độc lập, tự do và sức mạnh của nghị lực sống.
Giờ đây, khi nhìn lại chặng đường đã qua, những vết sẹo trên gót chân hay đùi trái không chỉ là bằng chứng của một thời đạn bom, mà còn là "huy chương" vô hình ghi dấu lòng quả cảm của một người thương binh "tàn nhưng không phế".



