Bài viết

NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ VỚI ĐÔI CHÂN KHÔNG TRỌN VẸN

Đà Nẵng26/12/2025Chi đoàn trường Lê Hồng Phong (Chi đoàn trường Lê Hồng Phong)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lê Văn Tấn, 80 tuổi – phường Cẩm Lệ, Đà Nẵng

Chiều Cẩm Lệ lặng gió. Trên chiếc giường tre kê sát cửa sổ, ông Lê Văn Tấn cẩn thận lau lại tấm ảnh cũ đã ngả màu vàng. Trong ảnh, một chàng trai trẻ mặc quân phục, ánh mắt sáng và nụ cười rạng rỡ. Ông bảo, đó là ông của hơn năm mươi năm trước, khi chưa biết chiến tranh sẽ lấy đi của mình những gì.

Ông Tấn sinh ra trong một gia đình làm ruộng. Tuổi trẻ của ông gắn với đồng lúa, con sông nhỏ và những buổi đá bóng trên bãi đất làng. Năm hai mươi tuổi, nghe tin nhiều thanh niên trong xã lên đường nhập ngũ, ông viết đơn tình nguyện. “Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản, đất nước cần thì mình đi,” ông kể.

Những năm ở chiến trường miền Trung là chuỗi ngày gian khổ. Rừng sâu, sốt rét, thiếu ăn, thiếu thuốc, nhưng tinh thần đồng đội đã giúp họ đứng vững. Ông Tấn từng tham gia nhiều trận đánh ác liệt. Có lần, đơn vị ông bị bom vùi trong một hầm trú ẩn. Khi tỉnh dậy, ông thấy chân mình không còn nguyên vẹn. Một mảnh bom đã cướp đi một phần cơ thể và cả tuổi trẻ lành lặn của ông.

Nằm trên cáng thương, ông khóc không phải vì đau, mà vì nghĩ mình sẽ trở thành gánh nặng. “Tôi sợ không còn đánh giặc được nữa,” ông nói. Nhưng đồng đội nắm chặt tay ông, bảo: “Sống là thắng rồi.” Câu nói ấy theo ông suốt cả cuộc đời.

Sau ngày xuất ngũ, ông Tấn trở về quê với đôi nạng gỗ. Làng xóm mừng ông còn sống, nhưng cuộc sống không hề dễ dàng. Làm ruộng khó, việc nặng không làm được. Ông học sửa xe đạp, rồi mở một quầy nhỏ trước nhà. Dù chân không trọn vẹn, ông vẫn cố gắng tự nuôi sống mình, không muốn dựa dẫm.

Ông lập gia đình muộn. Người vợ hiền lành, tần tảo, cùng ông vượt qua bao thiếu thốn. Những đêm trái gió trở trời, vết thương cũ đau nhức, ông cắn răng chịu đựng, không muốn làm vợ con lo lắng. “Chiến tranh đã qua, không nên để nó làm khổ thêm người khác,” ông nói.

Giờ đây, ở tuổi tám mươi, ông Tấn vẫn giữ thói quen dậy sớm, tập đi quanh sân bằng chiếc chân giả đã mòn. Trên tường nhà, huân chương treo lặng lẽ. Ông hiếm khi kể chuyện chiến tranh, nhưng mỗi lần trường học trong vùng mời nói chuyện truyền thống, ông đều nhận lời. “Không phải để khoe,” ông nói, “mà để tụi nhỏ hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có.”

Ông mong thế hệ sau biết trân trọng từng ngày yên bình, từng con đường không bom đạn, để những mất mát của một thế hệ không trở nên vô nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn