Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ VỚI MỘT CHÂN

Đồng Tháp19/08/2026Đoàn phường Cai Lậy (Phường Cai Lậy)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1966, khi vừa tròn 17 tuổi, Nguyễn Văn Nghễ tình nguyện lên đường nhập ngũ. Khi ấy, ông chưa thể biết rằng chiến tranh sẽ lấy đi một phần cơ thể nhưng cũng để lại cho ông những ký ức không thể nào quên.

Trong thời gian chiến đấu, ông là Trung đội trưởng pháo binh, cùng đồng đội tham gia nhiều trận đánh ác liệt trên các chiến trường trong tỉnh. Tuổi trẻ của ông gắn với những trận chiến mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Năm 1970, khi đơn vị đóng quân tại xã An Thạnh Thủy cùng Trung đội 514B, ông Nghễ cùng đồng đội chiến đấu và không may bị thương. Ông mất đi chân trái.

Với một người lính trẻ, mất đi một chân có thể là biến cố làm thay đổi cả cuộc đời. Nhưng với Nguyễn Văn Nghễ, thương tật không khiến ông rời bỏ trách nhiệm. Năm 1974, ông được điều về Tỉnh ủy Gò Công và giữ nhiệm vụ Chánh Văn phòng Ban Tổ chức Tỉnh ủy Gò Công.

Khi chiến tranh kết thúc, ông vẫn tiếp tục tham gia công tác cho đến ngày nghỉ hưu. Những năm tháng mang trên người thương tật không làm ông xa rời cuộc sống xã hội.

Điều đáng quý hơn là ông không giữ ký ức chiến tranh cho riêng mình. Mỗi dịp 30/4, ông thường đến các trường học hoặc kể cho con cháu nghe về những năm tháng khó khăn, nguy hiểm nhưng đầy tự hào của thế hệ mình.

Ông muốn thế hệ trẻ hiểu rằng mùa Xuân năm 1975 không đơn thuần là một ngày lễ trong lịch sử. Đó là kết quả của cả một quá trình đấu tranh lâu dài, trong đó có những người đã hy sinh, có những người trở về với thương tật suốt đời.

Nhìn vào cuộc đời Nguyễn Văn Nghễ, người ta có thể thấy hình ảnh của hàng vạn thương binh sau chiến tranh. Họ mang thương tích trên cơ thể nhưng vẫn tiếp tục sống, làm việc và đóng góp.

Có người mất một chân, có người mất một cánh tay, có người mang những mảnh đạn trong cơ thể. Nhưng họ không để thương tật trở thành lý do để sống buông xuôi.

Ngày nay, mỗi lần gặp học sinh, con cháu hoặc thế hệ trẻ, ông lại kể về quá khứ. Những câu chuyện ấy chính là một hình thức giáo dục truyền thống bằng ký ức của người thật, việc thật.

Bài học cho thanh niên: Nghị lực không nằm ở việc con người có bao nhiêu thuận lợi, mà ở cách họ đứng lên sau mất mát. Thế hệ trẻ hôm nay cần biết vượt qua khó khăn, sống tích cực và trân trọng hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn