Bài viết

Người lính trở về với những khoảng trống Trường Sơn

Ông Đỗ Văn Ngạc sinh năm 1953 quê quán xã Hải Phúc huyện Hải Hậu .Cuộc đời ông không phải một bản anh hùng ca chói lọi trên mặt báo, mà là một câu chuyện trầm mặc về lòng trung kiên và những vết sẹo chưa bao giờ thực sự khép miệng.

Ninh Bình08/05/2026Đỗ Thị Thảo Vy (Chi đoàn Trường THPT Quất Lâm, xã Giao Ninh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Đỗ Văn Ngạc sinh năm 1953 quê quán xã Hải Phúc huyện Hải Hậu .Cuộc đời ông không phải một bản anh hùng ca chói lọi trên mặt báo, mà là một câu chuyện trầm mặc về lòng trung kiên và những vết sẹo chưa bao giờ thực sự khép miệng.Năm 1972, khi đang là sinh viên năm thứ hai ngành địa chất, ông Ngạc viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày ra đi, ông chỉ để lại cho người con gái cùng xóm một chiếc lược sừng và lời hứa: "Đợi anh về".

Ông thuộc thế hệ "máu và hoa", hành quân dọc theo dãy Trường Sơn dưới làn mưa bom bão đạn. Ông kể, hồi đó cái đói và bệnh sốt rét rừng đôi khi còn đáng sợ hơn cả hỏa lực đối phương. Nhưng những lúc nghỉ chân bên bờ suối, chia nhau mẩu lương khô hay điếu thuốc lào, họ vẫn cười – nụ cười của những người không biết ngày mai mình còn sống hay đã hy sinh.Ông Ngạc ít khi kể về những huân chương, ông thường kể về đồng đội.

Trong một trận đánh ác liệt tại cửa ngõ Sài Gòn cuối tháng 4 năm 1975, người bạn thân nhất của ông đã ngã xuống ngay trước mắt. Ông bảo:"Lúc ấy, tiếng súng đạn rền vang trời, nhưng tôi lại cảm thấy một khoảng không tĩnh lặng đến đáng sợ khi bàn tay bạn mình lạnh dần. Chiến thắng đã ở rất gần, chỉ cách vài giờ đồng hồ, mà người ở lại thì cứ thế xa đi."Ông trở về sau ngày giải phóng với một mảnh đạn nhỏ vẫn còn nằm lại trong bả vai và một tâm hồn đầy những "khoảng trống".Trở về quê hương, ông Ngạc không chọn con đường quan lộ dù có đủ tiêu chuẩn. Ông quay lại trường học, tốt nghiệp và trở thành một kỹ sư bình dị.Giờ đây, ở tuổi ngoài 73, thú vui của ông là:Chăm sóc mảnh vườn nhỏ: Nơi ông trồng những loại cây rừng gợi nhớ về Trường Sơn.Tham gia hội cựu chiến binh: Để cùng những người bạn già đi tìm lại phần mộ của những đồng đội còn thất lạc.Kể chuyện cho lớp trẻ: Ông không dạy chúng về hận thù, ông dạy chúng về giá trị của hòa bình. Ông thường nói với lũ trẻ trong xóm: "Sống sao cho xứng đáng, vì mỗi bước chân các cháu đi hôm nay đều có xương máu của những người nằm xuống."

Cuộc đời ông Ngạc là minh chứng cho việc: Người lính không chỉ anh hùng trên chiến trường, mà còn là người tử tế nhất giữa đời thường. Dù vết thương cũ vẫn đau nhức mỗi khi trái gió trở trời, nhưng đôi mắt ông vẫn sáng rực niềm tự hào mỗi khi nhìn thấy lá cờ Tổ quốc bay trong gió.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính trở về với những khoảng trống Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa