Người lính trở về với nỗi ám ảnh không tên
Sau chiến tranh, ông Hoàng Văn Đức (84 tuổi, Yên Mô, Ninh Bình) vẫn thường giật mình khi nghe tiếng động lớn. Ông nói, “có những thứ không nhìn thấy, nhưng theo mình suốt đời”.
Ông Đức ít nói. Phải đến khi được hỏi nhiều lần, ông mới kể.
“Có lần, cả tổ chỉ còn mình tôi sống.”
Ông không nhớ rõ mọi chi tiết. Chỉ nhớ cảm giác khi tỉnh dậy, xung quanh không còn ai.
“Lúc đó… tôi không biết mình nên mừng hay buồn.”
Sau chiến tranh, ông trở về.
Nhưng gia đình nhận ra ông đã khác.
“Ít nói hơn. Hay giật mình.”
Có lần, nghe tiếng nổ xe, ông nằm xuống theo phản xạ.
Ông nói:
“Chiến tranh không chỉ lấy đi mạng sống… mà còn để lại những thứ không nhìn thấy.”



