NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ VỚI RUỘNG ĐỒNG
Sau khi xuất ngũ, ông trở về quê nhà với hai bàn tay trắng. Nhưng với ý chí đã được rèn luyện, ông bắt đầu làm lại từ đầu. “Khó thì có khó, nhưng mình đã quen với gian khổ rồi”, ông cười.
NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ VỚI RUỘNG ĐỒNG CỦA ÔNG NGUYỄN VĂN HỮU
Sinh năm 1956 tại xã Phú Tân, tỉnh An Giang, ông Nguyễn Văn Hữu là một trong những thanh niên đã tham gia bảo vệ biên giới Tây Nam trong những năm sau 1975. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông trở về quê hương và gắn bó với nghề nông, bắt đầu lại cuộc sống từ những điều giản dị nhất.
Ông kể, những năm tháng trong quân ngũ đã thay đổi ông rất nhiều. Từ một thanh niên còn nhiều bỡ ngỡ, ông trở nên trưởng thành, kiên cường và có trách nhiệm hơn. “Đi lính về, mình thấy mình khác trước, biết chịu đựng và biết nghĩ cho người khác”, ông nói.
Những ngày ở biên giới, ông cùng đồng đội trải qua không ít gian khổ. Thiếu thốn về vật chất, áp lực từ nhiệm vụ, nhưng điều giúp họ vượt qua là tinh thần đoàn kết. “Anh em coi nhau như ruột thịt”, ông nhớ lại.
Sau khi xuất ngũ, ông trở về quê nhà với hai bàn tay trắng. Nhưng với ý chí đã được rèn luyện, ông bắt đầu làm lại từ đầu. “Khó thì có khó, nhưng mình đã quen với gian khổ rồi”, ông cười.
Dần dần, cuộc sống ổn định hơn. Ông lập gia đình, xây dựng mái ấm và gắn bó với ruộng đồng. Với ông, lao động không chỉ là mưu sinh, mà còn là cách để tiếp tục đóng góp cho quê hương.
Mỗi khi nhắc lại quá khứ, ông không nói nhiều về chiến tranh, mà nói về những bài học. “Chiến tranh dạy mình biết quý hòa bình, quý cuộc sống”, ông chia sẻ.



