Bài viết

NGƯỜI LÍNH TRONG CĂN PHÒNG CUỐI CÙNG CỦA CHIẾN TRANH

Trưa 30/4/1975, Trung đoàn phó Phạm Xuân Thệ cùng một số cán bộ, chiến sĩ tiến vào Dinh Độc Lập. Trong căn phòng ấy có Dương Văn Minh và các thành viên nội các chính quyền Sài Gòn. Những phút tiếp theo đã dẫn đến việc tuyên bố đầu hàng vô điều kiện. Nhiều năm sau, Phạm Xuân Thệ vẫn có thể kể lại từng chi tiết của thời khắc lịch sử ấy.

Hưng Yên18/08/2026Xã Yên Thành (Đoàn xã Yên Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI LÍNH TRONG CĂN PHÒNG CUỐI CÙNG CỦA CHIẾN TRANH

Dinh Độc Lập và Đài Phát thanh Sài Gòn, ngày 30/4/1975.Cuộc chiến đã đi đến những giờ cuối cùng.

Trung đoàn 66 tiến vào Sài Gòn.

Phía trước là Dinh Độc Lập.

Phạm Xuân Thệ cùng cán bộ, chiến sĩ tiến vào bên trong.

Ở đó, họ gặp Dương Văn Minh.

Đó là cuộc gặp giữa những người vừa ở hai phía của một cuộc chiến kéo dài nhiều năm.

Nhưng lúc ấy, điều quan trọng nhất không còn là một trận đánh riêng lẻ.

Đó là việc xác lập sự kết thúc của chính quyền Sài Gòn.

Phạm Xuân Thệ yêu cầu Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện.

Sau đó, đoàn người rời Dinh Độc Lập.

Đào Ngọc Vân cầm lái chiếc Jeep.

Phạm Xuân Thệ cùng đồng đội đưa Dương Văn Minh đến Đài Phát thanh Sài Gòn.

Tại đây, những nội dung cần thiết được chuẩn bị để phát trên làn sóng.

Một thời khắc đặc biệt đang đến.

11 giờ 30 phút, lá cờ giải phóng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập.

Cùng thời điểm, những người lính và cán bộ Trung đoàn 66 hoàn tất việc đưa Dương Văn Minh đến Đài Phát thanh.

Tuyên bố đầu hàng được phát đi.

Với những người lính trực tiếp có mặt, đây không chỉ là một khoảnh khắc vui mừng.

Đằng sau chiến thắng là ký ức về những người đã không thể sống đến ngày ấy.

Phạm Xuân Thệ sau này từng kể rằng khi nhớ lại ngày 30/4, ông không chỉ nhớ niềm vui chiến thắng mà còn nhớ những đồng đội đã nằm lại trên chiến trường, kể cả những người hy sinh khi ngày toàn thắng chỉ còn tính bằng giờ, bằng phút.

Đó có lẽ là một trong những điều sâu sắc nhất của ký ức chiến tranh.

Người lính có thể nhớ rất rõ mình đã đứng ở đâu.

Đã gặp ai.

Đã làm gì.

Nhưng điều họ thường nhớ lâu hơn cả lại là những người không còn đứng bên cạnh mình.

Ngày chiến thắng khép lại một cuộc chiến.

Nhưng đối với những người lính đã đi qua chiến tranh, ký ức về những người đồng đội nằm lại không bao giờ khép lại.

Bởi vậy, kể về ngày 30/4 không chỉ để nhớ một chiến thắng.

Mà còn để nhớ những con người đã làm nên ngày ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn