Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH TRONG CÂU CHUYỆN CỦA ÔNG HOA

Bác Trần Văn Hoa là một cựu chiến binh sống ở thôn Hạ Vũ 1. Khi còn trẻ, bác đã khoác ba lô lên đường đi bộ đội để bảo vệ Tổ quốc. Những câu chuyện bác kể không có phép màu hay siêu anh hùng, nhưng lại rất thật và rất cảm động. Đó là câu chuyện về lòng dũng cảm, tình bạn và trách nhiệm của một người lính.

Thanh Hóa23/12/2025Nguyễn Thị Thúy (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi buổi chiều, khi lũ trẻ trong xóm tụ tập chơi trước sân, bác Trần Văn Hoa thường ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, chậm rãi kể chuyện. Giọng bác không to, nhưng ai cũng thích nghe, vì đó là những câu chuyện thật của một người đã từng là bộ đội.

Bác kể rằng, năm 1987, khi bác còn trẻ như các anh, các chị bây giờ, bác lên đường nhập ngũ. Bác được biên chế về Trung đoàn 270, làm nhiệm vụ tại một khu rừng xa xôi thuộc tỉnh Kampong Thom, nước bạn Campuchia. Ngày đó, rừng rất rộng, đường đi khó, và ban đêm thì tối đen như mực.

Bác cười hiền và nói:

“Hồi ấy, bác cũng sợ chứ. Nhưng đã là bộ đội thì không được bỏ nhiệm vụ.”

Công việc của bác là cùng đồng đội canh gác, tuần tra để bảo vệ khu vực và giúp người dân được sống yên bình. Có những hôm trời mưa to, quần áo ướt hết, bụng đói meo, nhưng bác và các chú bộ đội vẫn không rời vị trí.

Bác nhớ nhất là một lần, trong lúc đi tuần, bác gặp một em bé Campuchia bị lạc trong rừng. Bác và đồng đội đã đưa em về chốt, cho em uống nước và tìm cách đưa em về với gia đình.

“Lúc đó bác nghĩ, mình cầm súng không chỉ để đánh giặc, mà còn để bảo vệ những người yếu hơn.” – bác kể.

Sau nhiều năm hoàn thành nhiệm vụ, đến năm 1992, bác xuất ngũ trở về quê hương. Bác không mang theo nhiều đồ, chỉ mang theo ký ức về những người bạn đã cùng bác canh gác trong rừng, cùng chia nhau từng bát cơm, từng ngụm nước.

Kể xong, bác thường xoa đầu lũ trẻ và nói:

“Bây giờ các cháu được đi học, được vui chơi là nhờ rất nhiều người đã cố gắng trước đó. Các cháu chỉ cần học thật tốt, sống thật tốt là bác vui rồi.”

Lũ trẻ nghe xong, ai cũng im lặng một lúc lâu. Trong lòng các em, hình ảnh người lính năm xưa của bác Hoa hiện lên thật gần gũi, thật đáng kính – như một người ông kể chuyện về thời hoa lửa của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn