Người lính trồng cây
Người lính trồng cây
Trong đơn vị có một người lính rất lạ: đi đến đâu, anh cũng trồng một cái cây nhỏ.
Tên anh là Lợi.
Hạt giống anh mang theo trong túi áo: khi thì hạt bàng, khi thì hạt xoan, có lúc chỉ là một mầm cỏ nhặt ven đường.
Mọi người trêu:
“Chiến tranh thế này, cây sống sao nổi?”
Lợi cười:
“Không phải để mình thấy… mà để người sau thấy.”
Mỗi lần đơn vị rời đi, anh đều lặng lẽ quay lại, cắm xuống đất một mầm xanh nhỏ.
Có nơi, cây bị giẫm nát. Có nơi, bị bom vùi lấp.
Nhưng anh vẫn trồng.
Một lần, trước trận đánh lớn, anh đưa cho một đồng đội túi hạt giống:
“Nếu tôi không về… trồng giúp tôi.”
Trận đó, Lợi hy sinh.
Người đồng đội giữ túi hạt.
Nhiều năm sau, khi trở lại chiến trường xưa, anh đứng lặng trước một hàng cây cao, xanh rì.
Không ai biết ai trồng.
Nhưng anh nhận ra… đó là những hạt giống ngày xưa.
Anh lấy trong túi ra vài hạt mới, cúi xuống, lấp đất.
Gió thổi nhẹ.
Như có ai đó mỉm cười.


