Người lính trong đêm mưa
Đêm ấy, mưa rơi nặng hạt trên con đường làng lầy lội. Người lính tập tễnh bước từng bước chậm rãi, chiếc ba lô sờn bạc đè nặng lên vai. Anh trở về sau gần mười năm xa nhà. Chiến tranh đã kết thúc, nhưng trong lòng anh, những tiếng nổ vẫn còn âm ỉ. Ngôi nhà tranh vẫn đứng đó, nhỏ bé và im lìm. Mẹ anh đã già hơn rất nhiều so với ngày tiễn con đi. Khi cánh cửa mở ra, bà đứng sững, rồi run run chạm tay vào khuôn mặt đầy sẹo của anh. “Con… về thật rồi sao?” Anh gật đầu, nước mưa hòa lẫn nước mắt. C
Đêm ấy, mưa rơi nặng hạt trên con đường làng lầy lội. Người lính tập tễnh bước từng bước chậm rãi, chiếc ba lô sờn bạc đè nặng lên vai. Anh trở về sau gần mười năm xa nhà. Chiến tranh đã kết thúc, nhưng trong lòng anh, những tiếng nổ vẫn còn âm ỉ.
Ngôi nhà tranh vẫn đứng đó, nhỏ bé và im lìm. Mẹ anh đã già hơn rất nhiều so với ngày tiễn con đi. Khi cánh cửa mở ra, bà đứng sững, rồi run run chạm tay vào khuôn mặt đầy sẹo của anh.
“Con… về thật rồi sao?”
Anh gật đầu, nước mưa hòa lẫn nước mắt. Chiến tranh đã lấy đi của anh tuổi trẻ, bạn bè, một phần cơ thể, nhưng không thể lấy đi khoảnh khắc được trở về trong vòng tay mẹ.


