Cựu chiến binh

Người lính trong rừng và tiếng hát-NĐC

Tôi là Trần Đăng Khoa, từng là một người lính khi còn rất trẻ. Chiến tranh đến sớm, và tuổi trẻ của chúng tôi cũng đi theo chiến tranh. Những ngày trong rừng, cuộc sống rất thiếu thốn. Ăn uống đơn giản. Sinh hoạt khó khăn. Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất… lại là những buổi tối. Khi công việc trong ngày kết thúc, chúng tôi ngồi lại với nhau. Không có đèn sáng. Chỉ có ánh lửa nhỏ. Một người bắt đầu hát. Rồi người khác hát theo. Những bài hát về quê hương, về gia đình. Trong khoảnh khắc đó

Hà Tĩnh11/04/2026Lê Thị Hải Yến (THPT Nguyễn Đổng Chi-xã Đông Kinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Đăng Khoa, từng là một người lính khi còn rất trẻ.

Chiến tranh đến sớm, và tuổi trẻ của chúng tôi cũng đi theo chiến tranh.

Những ngày trong rừng, cuộc sống rất thiếu thốn.

Ăn uống đơn giản.
Sinh hoạt khó khăn.

Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất… lại là những buổi tối.

Khi công việc trong ngày kết thúc, chúng tôi ngồi lại với nhau.

Không có đèn sáng.

Chỉ có ánh lửa nhỏ.

Một người bắt đầu hát.

Rồi người khác hát theo.

Những bài hát về quê hương, về gia đình.

Trong khoảnh khắc đó, chiến tranh như lùi lại phía sau.

Chúng tôi không còn là những người lính.

Mà chỉ là những người trẻ… nhớ nhà.

Có người vừa hát… vừa im lặng.

Có lẽ họ đang nghĩ về điều gì đó.

Sáng hôm sau, chúng tôi lại tiếp tục nhiệm vụ.

Như chưa có gì xảy ra.

Sau này, khi chiến tranh qua đi, tôi vẫn nhớ những đêm như thế.

Không phải vì chúng lớn lao,
mà vì chúng rất thật.

Tôi hiểu rằng:

Ngay cả trong chiến tranh,
con người vẫn tìm cách giữ lại những điều bình yên nhỏ nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn