Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH TRỰC THÀNH VÀ TRẬN ĐÁNH ĐÀI PHÁT THANH SÀI GÒN - LÊ CÔNG THỰC

Đồng Nai16/07/2026Trần Thị Minh Thúy (CHI ĐOÀN ẤP HƯNG THÀNH)8 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI LÍNH TRỰC THÀNH  VÀ TRẬN ĐÁNH ĐÀI PHÁT THANH SÀI GÒN - LÊ CÔNG THỰC

NGƯỜI LÍNH TRỰC THÀNH

VÀ TRẬN ĐÁNH ĐÀI PHÁT THANH SÀI GÒN

Họ và tên nhân chứng: Lê Công Thực

Năm sinh: 1947 (79 tuổi)

Quê quán: Xã Ngọc Huế, Quỳnh Hoa, Quỳnh Phụ, tỉnh Thái Bình

Đối tượng: Cựu chiến binh kháng chiến chống Mỹ cứu nước

Thời gian nhập ngũ: Ngày 15 tháng 4 năm 1965

Đơn vị tham gia chiến đấu: Đại đội 8 (C8), Tiểu đoàn 8 (D8), Trung đoàn 568 (E568), Sư đoàn 330 (F330); sau đó bổ sung về Trung đoàn Đồng Nai, Bộ Chỉ huy Quân khu miền Đông Nam Bộ.

1.jpg (723)

(Bác Thực hàng đầu, người thứ 2 từ bên phải qua)

2.jpg (356)

(Bác Thực hàng đứng, người thứ 3 từ bên phảiqua)

1. Từ giảng đường huấn luyện đến hành trình vạn dặm xẻ dọc Trường Sơn

Sinh ra và lớn lên trên đất mẹ Thái Bình giàu truyền thống cách mạng, chàng trai trẻ Lê Công Thực nhập ngũ vào giữa tháng 4 năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn cam go, quyết liệt nhất. Ban đầu, đồng chí được biên chế vào đơn vị C8 - D8 - E568 - F330 và trải qua quá trình huấn luyện chiến đấu nghiêm ngặt tại Hà Đông (Hà Nội). Sau thời gian huấn luyện cơ bản, đồng chí được điều chuyển về lực lượng Pháo binh và Phòng không pháo mặt đất tại Nam Định để chuẩn bị cho các nhiệm vụ mang tính chiến lược.

Tháng 8 năm 1966, nhận lệnh của Bộ Tổng Tư lệnh, đồng chí Lê Công Thực cùng đồng đội tập trung hành quân đi B, hướng thẳng vào chiến trường miền Đông Nam Bộ (Chiến trường B). Đó là một hành trình gian khổ không thể nào quên của thế hệ thanh niên thời bấy giờ: Suốt 6 tháng 24 ngày đi bộ xuyên rừng, vượt qua muôn vàn túi bom, dốc thẳm của dải Trường Sơn. Đôi chân trần của những người lính trẻ đã kiên cường chịu đựng cái đói, cái rét, muỗi rừng và những trận sốt rét ác tính để kịp thời có mặt tại Bù Gia Mập, trước khi được bổ sung lực lượng trực tiếp về Trung đoàn Đồng Nai thuộc miền Đông Nam Bộ để tham gia vào những trận đánh ác liệt nhất.

2. Ký ức kinh hoàng và quả cảm tại trận đánh Đài Phát thanh Sài Gòn (Mậu Thân 1968)

Trong cuộc đời binh nghiệp đầy gian khổ, kỷ niệm sâu sắc và ám ảnh nhất đối với cựu chiến binh Lê Công Thực chính là đợt tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân năm 1968, đặc biệt là trận đánh quyết tử tại Đài Phát thanh Sài Gòn.

Đơn vị của ông nhận lệnh vượt sông Sài Gòn, tiến công thẳng vào sào huyệt của địch tại nội đô. Lúc bấy giờ, địch điên cuồng dùng hỏa lực mạnh để chốt chặn. Ông Thực nhớ lại, khi quân ta vừa tổ chức vượt sông, bầu trời lập tức bị bao phủ bởi tiếng gầm rú của hàng chục chiếc trực thăng địch. Chúng xả đạn như mưa rào xuống mặt nước. Khung cảnh lúc đó kinh hoàng đến mức những hạt đạn bắn xuống nước tạo thành những bọt sóng dày đặc, người chết nằm đen cả một khúc sông.

Nhờ sự nhanh nhạy và lòng quả cảm, tổ của ông Thực là một trong những nhóm tiến lên bờ trước khi lưới lửa của địch khép chặt. Đơn vị gồm 500 - 600 chiến sĩ dũng cảm tiến đánh và làm chủ Đài Phát thanh Sài Gòn. Tuy nhiên, do sự phối hợp hiệp đồng giữa các mũi tiến công của ta chưa thật sự chặt chẽ, mũi của ông bị địch bao vây, phản kích điên cuồng bằng pháo cối và bộ binh. Trận chiến diễn ra giằng co, đẫm máu đến từng bậc cầu thang. Trong trận đánh sinh tử ấy, đơn vị tổn thất vô cùng nặng nề, gần 90% chiến sĩ đã ngã xuống. Bản thân đồng chí Lê Công Thực cũng bị thương và được đưa về tuyến sau điều trị tại Quân y K30 miền Đông.

Dù tổn thất lớn, nhưng trận đánh vang dội tại Đài Phát thanh Sài Gòn năm ấy đã trở thành một biểu tượng bất diệt cho ý chí kiên cường, "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của Trung đoàn Đồng Nai, giáng một đòn chí mạng vào cơ quan đầu não thông tin của chính quyền ngụy quyền.

3. Những chặng đường chiến đấu tiếp nối và ngày chiến thắng vinh quang

Sau khi điều trị vết thương, cuối năm 1969 - 1970, đồng chí Lê Công Thực được điều động về Bộ Tham mưu miền, tham gia làm nghĩa vụ quốc tế tại chiến trường Campuchia (mặt trận Kompong Thơm, Kompong Chàm).

Đến năm 1972, ông tiếp tục tham gia chiến dịch Nguyễn Huệ tại đồng bằng sông Cửu Long, đối mặt với những thử thách mới trên địa hình sông nước miền Tây. Từ cuối năm 1972 đến năm 1973, ông trở về căn cứ Tà Thiết (Lộc Ninh) để dưỡng thương và chuẩn bị lực lượng.

Mùa xuân năm 1975, ông tiếp tục tiến công trong đội hình vây ép chiến lược, đánh dọc từ núi Bà Đen xuống Sóng Thần và vinh quang có mặt trong đoàn quân tiến về tiếp quản thành phố Sài Gòn vào ngày 30/4/1975. Sau ngày đất nước thống nhất, ông được điều động về Ban Kiểm soát Quân sự thành phố, góp phần giữ gìn an ninh trật tự cho mảnh đất vừa được giải phóng.

4. Thông điệp sâu sắc gửi lại thế hệ trẻ hôm nay

Bước ra khỏi cuộc chiến với cơ thể mang nhiều vết thương, cựu chiến binh Lê Công Thực luôn giữ vững phẩm chất cao đẹp của "Bộ đội Cụ Hồ". Nhìn lại những thước phim tư liệu lịch sử, ông không khỏi bồi hồi xúc động, những giọt nước mắt lăn dài trên lưỡng gò má nhăn nheo khi nhớ về những người đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường năm xưa.

Gửi gắm tâm nguyện đến thế hệ trẻ hôm nay, ông nhắn nhủ:

"Chiến tranh là sự hy sinh, gian khổ, đi một bước là cái chết, lùi một bước cũng là cái chết. Thế hệ cha anh đã đánh đổi xương máu, tuổi trẻ của mình để đổi lấy nền độc lập, hòa bình và ấm no như ngày hôm nay. Bác chỉ mong rằng, sau những đổi mới của đất nước, chính quyền ngày càng vững mạnh, nhân dân ngày càng tin tưởng, và đặc biệt là lớp trẻ hôm nay phải biết trân trọng giá trị của hòa bình, nỗ lực học tập, lao động để xây dựng và giữ vững nền độc lập dân tộc, đưa đất nước ngày càng tiến mạnh hơn nữa."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn