NGƯỜI LÍNH TRỰC TIẾP CHIẾN ĐẤU VÀ NGƯỜI TIẾP SỨC
Trong chiến tranh, có người đứng ở tuyến đầu nổ súng, có người lặng lẽ phía sau tiếp sức. Bài viết làm rõ mối quan hệ gắn bó, không thể tách rời giữa hai lực lượng qua câu chuyện của một anh nuôi Điện Biên Phủ.
Chiến tranh thường được kể qua hình ảnh người lính xung phong, tay cầm súng, đối mặt trực tiếp với kẻ thù. Đó là hình ảnh dễ gây xúc động và cũng dễ được ghi nhớ. Nhưng phía sau những bước chân xung phong ấy là một lực lượng khác – những người tiếp sức – ít được nhắc tên nhưng không thể thiếu.
Ông Đỗ Xuân Tịch thuộc về lực lượng ấy. Là anh nuôi của Trung đoàn pháo cao xạ 367, ông không trực tiếp bóp cò, nhưng lại góp phần giữ cho những khẩu pháo luôn có người vận hành. Sự phân công trong chiến tranh không tạo ra thứ bậc cao thấp, mà tạo ra sự phụ thuộc lẫn nhau.
Người lính trực tiếp chiến đấu đối mặt với hiểm nguy ngay trước mắt. Họ cần sức khỏe, tinh thần và sự tập trung cao độ. Nhưng để có được điều đó, họ cần được ăn no, uống đủ, nghỉ ngơi trong chừng mực có thể. Người tiếp sức đảm nhận phần việc ấy.
Có lần, ông Tịch mang cơm ra trận địa trong lúc pháo địch đang bắn dồn dập. Đến nơi, anh em pháo thủ vừa bắn xong một loạt, mồ hôi và khói thuốc súng hòa lẫn. Nhận bát cơm, họ ăn rất nhanh, rồi lại vào vị trí. Không có lời cảm ơn dài dòng, nhưng ánh mắt nhìn nhau đã nói lên tất cả.
Mối quan hệ giữa người chiến đấu và người tiếp sức là mối quan hệ của niềm tin. Người tiếp sức tin rằng bữa cơm mình mang đến sẽ giúp đồng đội trụ vững. Người chiến đấu tin rằng phía sau vẫn có người lo cho mình. Niềm tin ấy tạo thành sức mạnh tinh thần to lớn.
Trong sách sử, vai trò của các lực lượng được phân định rõ ràng. Nhưng trong thực tế chiến tranh, ranh giới ấy rất linh hoạt. Có lúc, người tiếp sức cũng phải cầm súng tự vệ. Có lúc, người chiến đấu lại tham gia san sẻ công việc hậu cần. Tất cả cùng hướng đến một mục tiêu chung.
Ngày nay, khi nhìn lại, ông Tịch không so sánh ai vất vả hơn ai. Ông chỉ thấy rằng, nếu thiếu một trong hai, chiến thắng sẽ không thể trọn vẹn. Người lính trực tiếp chiến đấu và người tiếp sức là hai mặt của cùng một nỗ lực.
Câu chuyện này nhắc chúng ta rằng, lịch sử không chỉ được làm nên bởi những khoảnh khắc rực lửa ở tuyến đầu, mà còn bởi những bước chân thầm lặng phía sau. Và chính sự kết hợp ấy đã tạo nên sức mạnh tổng hợp đưa dân tộc đi đến thắng lợi.


