Cựu chiến binh

Người lính Trung đoàn 232, Quân chủng Phòng không – Không quân.

Người lính Trung đoàn 232, Quân chủng Phòng không – Không quân.

Thái Nguyên07/02/2026Nguyễn Thị Thu (Trường THCS Nguyễn Tất Thành)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Thời hoa lửa là thời của những năm tháng mà đất nước còn chìm trong khói bom, đạn lửa; là thời của những con người bình dị đã sống và chiến đấu bằng tất cả lý tưởng, lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng. Trong dòng chảy hào hùng ấy, cuộc đời quân ngũ của ông Đỗ Văn Nhân, ông nội của bạn Đỗ Huyền Thương chi đội 7A2 Trường THCS Nguyễn Tất Thành, sinh năm 1953, quê ở Hùng Sơn – Đại Từ – Thái Nguyên, là một lát cắt chân thực, xúc động về một thế hệ thanh niên Việt Nam đã đi qua chiến tranh bằng ý chí và niềm tin sắt đá.
z7482129106954_ad4ac04bc72cc65b358be01c45254668.jpg

Ngày 25 tháng 8 năm 1973, ông Nhân nhập ngũ, trở thành người lính của Trung đoàn 232, Quân chủng Phòng không – Không quân. Đó là những năm tháng gian khổ đến tận cùng, khi điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn. Nước – thứ tưởng chừng giản đơn nhất – lại trở thành điều xa xỉ. Giữa cái nắng cháy da của trưa hè, có những lúc không một giọt nước để uống hay tắm rửa. Các chiến sĩ phải cởi trần, nhảy qua lửa cho toát mồ hôi rồi cạo lưng cho nhau, vừa để vệ sinh, vừa để chống chọi với cái oi bức và bệnh tật. Đó là hình ảnh mộc mạc nhưng ám ảnh, thể hiện tinh thần chịu đựng phi thường của người lính thời chiến. Đơn vị pháo nơi ông công tác gồm mỗi khẩu pháo từ năm đến sáu người, có chỉ huy, có những quân nhân chuyên trách cung cấp thông tin, phối hợp chặt chẽ trong từng nhiệm vụ. Khoảng ba đến bốn giờ chiều mỗi ngày, những đoàn xe chở đạn lặng lẽ tiến vào giữa rừng. Hai bên là các chiến sĩ bộ binh tỏa ra từ nhiều hướng, giữa cái nóng gay gắt lên tới ba, bốn mươi độ C. Mồ hôi hòa với bụi đất, bước chân nối tiếp bước chân, tất cả cùng hướng về mục tiêu chung: bảo vệ bầu trời Tổ quốc. Những chặng hành quân là thử thách lớn đối với ý chí con người. Các chiến sĩ phải vượt qua nhiều con dốc cao, dài và hiểm trở. Có những lúc, vì quá nặng nề, họ buộc phải bỏ lại lương thực, lương khô, thậm chí cả quần áo để xe quân ta có thể di chuyển thuận lợi. Sự hy sinh ấy không chỉ là vật chất, mà còn là sự đánh đổi bằng sức khỏe, bằng cả sự sống, nhưng không một lời than vãn. Bằng trí thông minh, sự lanh lợi và tinh thần đoàn kết quân – dân, ta đã thực hiện thành công nhiều kế hoạch đánh úp, tấn công vào hang ổ của địch. Trong những đêm tối mịt mùng, không còi hiệu lệnh, các chiến sĩ mò mẫm đi theo cờ trắng, tập kéo pháo trong im lặng tuyệt đối, chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể trả giá bằng máu. Nhưng họ vẫn tiến lên, bởi phía sau là Tổ quốc, là nhân dân đang mong chờ ngày hòa bình.

z7482129125297_33c845e85f6e7f00eddb18172dc2ccd1.jpg

Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những ký ức ấy vẫn còn nguyên giá trị. Đó không chỉ là câu chuyện về chiến tranh, mà là bản anh hùng ca về lòng yêu nước, về sức mạnh tinh thần của con người Việt Nam. Những người lính như ông Đỗ Văn Nhân đã sống, chiến đấu và cống hiến trọn vẹn tuổi xuân của mình để hôm nay đất nước được thanh bình. Và chính họ đã làm nên một thời hoa lửa rực cháy, không bao giờ tàn trong lịch sử dân tộc.
z7482136743947_6fd4d67ab0eecb05a262a2fdf61c0fcb.jpg

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn