Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH TRƯỜNG SA DỰNG CỘT MỐC CHỦ QUYỀN BÊN BỜ BIỂN

Năm 1984, khi vừa tròn 18 tuổi, chàng trai Trần Văn Xuất lên đường nhập ngũ và được giao nhiệm vụ tại đảo Trường Sa Đông. Đó là một thời điểm tuổi trẻ thường gắn với những ước mơ giản dị, nhưng với người lính trẻ ấy, những năm tháng đẹp nhất của tuổi thanh xuân lại gắn với biển đảo và nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền. Những ngày tháng sống trên đảo đã trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời ông. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ trở về đất liền, ký ức về Trường Sa không mất đi mà theo ông trong suốt nhiều năm.

Hải Phòng04/08/2026Xã Vĩnh Tuy (Đoàn xã Vĩnh Tuy)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI LÍNH TRƯỜNG SA DỰNG CỘT MỐC CHỦ QUYỀN BÊN BỜ BIỂN

Ông từng kể về nỗi nhớ đảo bằng một cảm xúc rất giản dị. Khi nghe bài hát "Không xa đâu Trường Sa", ông xúc động và nhớ về nơi mình từng sống. Với những người chưa từng đặt chân đến đảo, Trường Sa có thể là một địa danh xa xôi giữa biển. Nhưng với những người lính từng sống ở đó, mỗi hòn đảo, mỗi vùng biển đều có một ký ức riêng. Đó là nơi họ từng ăn, từng ngủ, từng làm nhiệm vụ và từng trải qua những tháng ngày tuổi trẻ.

Điều đặc biệt là để lưu giữ ký ức ấy, ông Trần Văn Xuất đã tự dựng một cột mốc chủ quyền bằng đá cao 6 mét tại khuôn viên nhà mình ở Đà Nẵng. Cột mốc mang tên Trường Sa Đông, ghi tọa độ của đảo và trở thành một cách để ông giữ lại hình ảnh về nơi mình từng làm nhiệm vụ. Đó không phải là một công trình lớn lao, nhưng với người cựu binh, nó mang ý nghĩa tinh thần sâu sắc. Nó giúp ký ức về hòn đảo không bị lãng quên và trở thành một điểm để ông kể cho người khác nghe về Trường Sa.

Đặc biệt, khi các em học sinh đến thăm, ông lại kể về những năm tháng mình từng sống trên đảo. Những câu chuyện ấy được truyền từ một người lính từng trực tiếp làm nhiệm vụ đến những người trẻ sinh ra trong thời bình. Các em có thể chưa từng nhìn thấy biển đảo xa xôi, nhưng qua lời kể của ông, Trường Sa trở nên gần gũi hơn. Câu chuyện về một người lính trẻ năm 18 tuổi ra đảo, rồi nhiều năm sau dựng lại cột mốc chủ quyền bên bờ biển quê hương, trở thành một bài học sống động về ký ức và trách nhiệm.

Câu chuyện ấy cũng cho thấy một điều rất đặc biệt của những người lính sau khi rời quân ngũ. Họ không còn đứng trên đảo, không còn trực tiếp làm nhiệm vụ như những năm tháng tuổi trẻ, nhưng tình cảm và trách nhiệm với biển đảo vẫn tiếp tục theo một cách khác. Người thì kể chuyện cho thế hệ trẻ, người lưu giữ kỷ vật, người tham gia các hoạt động giáo dục truyền thống. Những hành động ấy góp phần đưa ký ức về biển đảo đến gần hơn với cộng đồng.

Ngày nay, Việt Nam đang phát triển mạnh mẽ và hội nhập quốc tế. Những người trẻ có nhiều cơ hội học tập, làm việc và giao lưu với thế giới. Nhưng trong hành trình ấy, ký ức về những người lính từng bảo vệ biển đảo vẫn có một vị trí quan trọng. Nó giúp thế hệ trẻ hiểu rằng sự phát triển hôm nay được xây dựng trên nền tảng của hòa bình và sự bảo vệ chủ quyền quốc gia.

Cột mốc bằng đá bên bờ biển của người cựu binh Trần Văn Xuất vì thế có thể được nhìn như một biểu tượng nhỏ nhưng giàu ý nghĩa. Nó không phải là một công trình quân sự, cũng không phải một di tích lớn. Đó là một cột mốc được dựng lên từ ký ức của một người lính, nhưng qua thời gian đã trở thành nơi để nhiều thế hệ cùng nhìn lại lịch sử.

Từ một chàng trai 18 tuổi ra Trường Sa đến một người cựu binh kể chuyện cho học sinh, hành trình ấy là hành trình của một đời người. Biển đảo đã trở thành một phần ký ức của ông, còn những câu chuyện ông kể lại trở thành một phần ký ức của thế hệ sau. Và có lẽ, đó cũng là cách một người lính tiếp tục thực hiện nhiệm vụ của mình trong thời bình: giữ cho ký ức về biển đảo luôn hiện diện trong lòng những người trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH TRƯỜNG SA DỰNG CỘT MỐC CHỦ QUYỀN BÊN BỜ BIỂN | Câu chuyện thời hoa lửa