Người lính Trường Sơn
"Đường Trường Sơn không chỉ nối hai miền đất nước. Đó còn là con đường được làm nên bằng mồ hôi, máu và niềm tin vào ngày thống nhất."
Tháng 5 năm 1968.
Mưa rừng Trường Sơn đổ xuống như trút nước. Những con đường đất đỏ chỉ sau một đêm đã biến thành bùn lầy. Xe tải chở hàng không thể đi, bộ đội phải gùi từng bao gạo, từng thùng đạn vượt núi.
Trong đoàn quân ấy có Trần Minh Quang, chàng trai hai mươi ba tuổi quê ở Nghệ An.
Quang vốn là giáo viên tiểu học. Mùa hè năm 1966, khi nhận được lệnh nhập ngũ, anh gấp cuốn giáo án cuối cùng, trao lại cho đồng nghiệp rồi lên đường.
Ngày chia tay, học trò đứng kín sân trường.
Một cậu bé òa khóc: "Thầy nhớ về dạy chúng em nhé!"
Quang xoa đầu em, cười hiền: "Nhất định. Khi đất nước hòa bình, thầy sẽ về."
Không ai biết lời hứa ấy phải chờ đến bảy năm sau mới thành hiện thực.
Sau thời gian huấn luyện, Quang được điều về Đoàn 559, đơn vị làm nhiệm vụ bảo đảm tuyến vận tải chiến lược Trường Sơn.
Công việc của anh không trực tiếp xung phong đánh chiếm cứ điểm, nhưng hiểm nguy chẳng kém bất kỳ chiến trường nào.
Ban ngày, máy bay đối phương liên tục trinh sát. Ban đêm, từng đoàn xe lặng lẽ vượt núi. Đèn xe phải che kín, không được bật đèn pin, không được hút thuốc. Ngay cả tiếng nói cũng phải hạ xuống thật nhỏ. Chỉ cần một ánh lửa le lói cũng có thể khiến cả đoàn xe trở thành mục tiêu của bom đạn.
Quang được phân công dẫn đường cho các đoàn xe. Anh thuộc từng khúc cua, từng con dốc, từng cây cầu tạm vừa dựng trong đêm.
Có người nói vui: "Cậu nhắm mắt cũng đi được."
Quang chỉ cười: "Không phải mình giỏi đâu. Đi nhiều quá nên con đường nhớ mặt mình."
Trường Sơn không chỉ có bom, kẻ thù nguy hiểm hơn nhiều khi lại là sốt rét. Có những tuần, cả đơn vị gần như không ai còn khỏe mạnh. Ban ngày rét run, ban đêm sốt cao. Có đồng chí vừa khỏi sốt lại tiếp tục hành quân. Thuốc men vô cùng thiếu thốn. Một lần Quang sốt đến mê man. Đồng đội thay nhau cõng anh vượt hơn mười cây số đến trạm quân y. Bác sĩ chỉ còn vài viên ký ninh.
Ông chia đôi: "Mỗi người một nửa."
Không ai phàn nàn. Ai cũng hiểu người nào cũng đang giành giật sự sống.
Tháng 9 năm 1968.
Một trận bom B-52 trút xuống đoạn đường đơn vị Quang phụ trách. Đất đá tung cao hàng chục mét. Cây rừng gãy đổ ngổn ngang. Con đường bị cắt đứt hoàn toàn. Nếu không thông đường trước sáng hôm sau, đoàn xe chở đạn vào chiến trường sẽ bị chậm. Điều đó đồng nghĩa nhiều đơn vị phía trước có thể thiếu đạn chiến đấu.
Đại đội trưởng ra lệnh: "Thông đường ngay trong đêm!"
Không ai chần chừ. Mọi người cầm cuốc, xẻng lao vào màn đêm. Quang cùng tiểu đội dùng xà beng cạy từng tảng đá lớn. Mồ hôi hòa cùng nước mưa. Đôi bàn tay rớm máu.
Nửa đêm, máy bay quay lại, tiếng động cơ gầm rú. Bom lại nổ. Đất đá phủ kín người.
Khi khói tan, Quang thấy người bạn thân nhất của mình, Lê Hải, đang nằm bất động bên vệ đường.
Một mảnh bom xuyên qua ngực.
Hải chỉ kịp nói: "Đừng... để... xe... chậm..." Rồi lặng im.
Quang cúi đầu. Nước mắt hòa vào nước mưa, nhưng anh chỉ có vài phút để tiễn bạn. Con đường vẫn phải thông. Đoàn xe vẫn phải đi.
Gần ba giờ sáng.
Con đường cuối cùng cũng được mở.
Đúng lúc ấy, từ phía sau, hàng chục chiếc xe vận tải xuất hiện.
Đèn gầm phủ một lớp ánh sáng mờ.
Những người lái xe bóp còi thật khẽ như lời cảm ơn.
Đại đội trưởng nhìn con đường rồi quay sang Quang.
"Các cậu vừa cứu cả một chiến dịch."
Quang lặng lẽ nhìn khoảng rừng nơi Hải vừa ngã xuống.
"Nếu Hải còn sống, cậu ấy sẽ vui lắm."
Những năm sau đó, Quang tiếp tục gắn bó với Trường Sơn.
Mỗi mùa mưa là một lần đường sạt.
Mỗi mùa khô là một lần bom cháy rừng.
Có tháng đơn vị phải dựng tới bảy cây cầu tạm.
Có đêm phải lấp hàng chục hố bom.
Có tuần gần như không ngủ.
Đôi khi, vừa vá xong mặt đường thì máy bay lại đến phá.
Lại bắt đầu từ đầu.
Không ai biết mình sẽ sống được bao lâu.
Nhưng ai cũng tin:
"Còn đường là còn chiến trường."
Năm 1972.
Quang được giao dẫn một đoàn xe đặc biệt.
Trong đoàn có xe chở thuốc, lương thực và đạn dược phục vụ chiến dịch lớn ở miền Nam.
Đêm ấy, mưa rất to.
Một chiếc xe sa xuống vực nông.
Nếu bỏ lại, toàn bộ hàng hóa sẽ mất.
Quang không ngần ngại buộc dây vào người.
Anh cùng ba đồng đội lội xuống dòng nước xiết.
Suốt hơn bốn tiếng đồng hồ.
Cuối cùng chiếc xe cũng được kéo lên.
Người tài xế nắm chặt tay Quang.
"Cảm ơn đồng chí."
Quang chỉ cười.
"Hàng tới được chiến trường là tốt rồi."
Mùa xuân năm 1975.
Tin chiến thắng dồn dập truyền về.
Buôn Ma Thuột.
Huế.
Đà Nẵng.
Rồi đến Chiến dịch Hồ Chí Minh.
Ngày 30 tháng 4.
Cả cánh rừng Trường Sơn như vỡ òa.
Những người lính ôm lấy nhau.
Có người khóc.
Có người cười.
Có người lặng lẽ nhìn về phương Nam.
Quang lấy từ ba lô ra cuốn sổ nhỏ.
Trang đầu tiên ghi lời hứa với học trò:
"Khi đất nước hòa bình, thầy sẽ về."
Anh khẽ mỉm cười.
"Lời hứa đã đến ngày thực hiện."
Cuối năm ấy, Quang trở lại ngôi trường cũ.
Lớp học vẫn còn.
Cây phượng trước sân đã lớn.
Những học trò năm nào giờ đã trưởng thành.
Có người là kỹ sư.
Có người là bác sĩ.
Có người cũng vừa rời quân ngũ.
Trong buổi học đầu tiên sau ngày trở lại, một học sinh hỏi:
"Thưa thầy, điều gì là khó khăn nhất trên Trường Sơn?"
Quang im lặng rất lâu.
Rồi anh nói:
"Không phải bom đạn."
"Cũng không phải sốt rét."
"Mà là phải tiễn đồng đội ở lại giữa rừng, rồi tiếp tục bước đi."
Cả lớp lặng đi.
Quang nhìn qua ô cửa sổ.
Ngoài kia, lũ trẻ đang nô đùa dưới nắng.
Âm thanh ấy khiến anh nhớ đến những đêm Trường Sơn chỉ có tiếng bom và tiếng côn trùng.
Anh hiểu rằng sự bình yên hôm nay được đánh đổi bằng biết bao tuổi xuân của những người đã mãi mãi nằm lại dọc tuyến đường huyền thoại.
Nhiều năm sau, khi đã nghỉ hưu, Quang cùng các cựu chiến binh trở lại Trường Sơn.
Con đường đất đỏ năm xưa nay đã trở thành những tuyến quốc lộ rộng mở. Những cây cầu kiên cố bắc qua các con suối từng cuồn cuộn mùa lũ. Tiếng xe chở hàng xuôi ngược thay cho tiếng bom, tiếng máy bay.
Ông đứng lặng trước Nghĩa trang Liệt sĩ Trường Sơn. Hàng vạn bia mộ trắng xếp thành hàng ngay ngắn dưới những tán thông xanh. Ông nhẹ nhàng đặt bó hoa lên phần mộ của Hải và thì thầm:
"Đường vẫn còn, đất nước đã thống nhất. Chúng ta đã giữ được lời hứa."
Gió từ dãy Trường Sơn thổi qua, mang theo hương rừng dịu nhẹ. Trong khoảnh khắc ấy, Quang như nghe lại tiếng bước chân hành quân năm nào, tiếng gọi nhau giữa màn đêm, tiếng cuốc xẻng mở đường và cả tiếng cười của những người đồng đội tuổi đôi mươi.
Đường Trường Sơn hôm nay đã trở thành biểu tượng của ý chí, lòng dũng cảm và sức mạnh đoàn kết của dân tộc. Những người lính như Quang không chỉ vận chuyển lương thực, vũ khí vào chiến trường, mà còn vận chuyển niềm tin về một ngày hòa bình. Và chính niềm tin ấy đã đưa dân tộc Việt Nam đi đến thắng lợi, để các thế hệ mai sau được lớn lên trong độc lập, tự do và yên bình.


