NGƯỜI LÍNH TRƯỜNG SƠN KHÔNG TRỞ VỀ NGUYÊN VẸN
Tôi là Trần Văn Hợi, sinh năm 1952, quê ở Nam Định.
Năm 1971, tôi nhập ngũ khi chiến tranh chống Mỹ đang bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Tôi được điều vào tuyến vận tải Trường Sơn. Con đường ấy không chỉ có xe chạy, mà có cả máu, mồ hôi và những chuyến hàng đi qua ranh giới sống chết.
Có những ngày, chúng tôi ngồi chờ lệnh vượt trọng điểm bom B52. Đất rung lên như muốn nứt ra. Sau mỗi trận bom, con đường lại biến mất, rồi chúng tôi lại đào, lại mở, lại đi tiếp.
Năm 1973, tôi bị thương trong một trận đánh pháo kích. Tôi không chết, nhưng một phần cơ thể đã không còn nguyên vẹn như trước. Ngày rời quân ngũ, tôi hiểu rằng mình trở về, nhưng chiến tranh thì vẫn còn ở trong ký ức.
Tôi về quê, làm ruộng, sống lặng lẽ. Nhưng mỗi khi nghe tiếng máy nổ, tôi lại nhớ Trường Sơn — nơi tuổi trẻ tôi nằm lại một phần mãi mãi.



