Người lính Trường Sơn năm ấy
Ông Trần Văn Hòa, cựu chiến binh quê tại huyện Thanh Sơn, tỉnh Phú Thọ, nhập ngũ năm 1968 khi vừa tròn hai mươi tuổi. Ông được biên chế vào Bộ đội Trường Sơn – Đoàn 559, đơn vị đảm nhiệm vận chuyển lương thực, vũ khí chi viện cho chiến trường miền Nam.
Những năm tháng trên tuyến đường Trường Sơn là quãng đời không thể nào quên. Ông Hòa cùng đồng đội gùi từng bao gạo, từng thùng đạn, băng rừng, vượt suối, đối mặt với bom rải thảm, sốt rét rừng và đói khát triền miên. Có những chuyến đi kéo dài hàng tháng trời, chỉ ăn sắn rừng, uống nước suối, nhưng không một ai bỏ cuộc.
Ông kể lại:
“Đường Trường Sơn không chỉ là con đường tiếp tế, mà là con đường của ý chí. Bom đạn có thể phá núi, nhưng không thể phá được quyết tâm của người lính.”
Trong một lần làm nhiệm vụ, ông Trần Văn Hòa bị thương do mảnh bom, nhiều đồng đội hy sinh ngay bên cạnh. Sau ngày đất nước thống nhất, ông phục viên trở về quê hương Phú Thọ với vết thương còn mang theo suốt đời.
Trở về đời thường, ông không than phiền hay đòi hỏi cho riêng mình. Ông tích cực tham gia Hội Cựu chiến binh, vận động bà con phát triển kinh tế, giữ gìn an ninh trật tự thôn xóm và thường xuyên kể chuyện truyền thống cho thế hệ trẻ.
Mỗi khi gặp đoàn viên, học sinh, ông đều nhắn nhủ:
“Các cháu không phải cầm súng như chúng tôi ngày xưa, nhưng phải biết yêu Tổ quốc bằng hành động tốt mỗi ngày.”
✨ GIÁ TRỊ CÂU CHUYỆN
Câu chuyện của cựu chiến binh Trần Văn Hòa giúp thế hệ trẻ hiểu rõ:
Sự gian khổ của chiến tranh không chỉ ở chiến trường, mà trên từng tuyến hậu cần
Tinh thần vượt khó, hy sinh thầm lặng của bộ đội Trường Sơn
Trách nhiệm tiếp nối truyền thống cách mạng của thanh niên hôm nay



