Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI LÍNH TRƯỜNG SƠN NĂM ẤY

NGƯỜI LÍNH TRƯỜNG SƠN NĂM ẤY

Ninh Bình17/05/2026Đoàn Anh Quốc (Xã Ninh Cường)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Phạm Văn Lực sinh năm 1948 tại một vùng quê Ninh Cường. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước còn chìm trong chiến tranh. Từ nhỏ, ông đã chứng kiến cảnh nhiều thanh niên trong làng lên đường nhập ngũ, có người trở về, có người mãi mãi nằm lại chiến trường.

Năm 1967, khi vừa tròn 19 tuổi, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày chia tay gia đình, mẹ ông chỉ lặng lẽ chuẩn bị cho con trai chiếc khăn tay và vài bộ quần áo cũ.

“Ra đi cố gắng giữ gìn sức khỏe, hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về,” bà nghẹn ngào dặn con.

Sau thời gian huấn luyện tại đơn vị tân binh, ông được điều động vào lực lượng vận tải Trường Sơn – nơi được xem là mạch máu chi viện cho chiến trường miền Nam.

Những năm tháng ở Trường Sơn là khoảng thời gian gian khổ nhất nhưng cũng đáng nhớ nhất trong cuộc đời người lính trẻ.

Ban ngày, đơn vị phải ngụy trang xe và ẩn nấp trong rừng để tránh máy bay địch. Ban đêm, từng đoàn xe mới bắt đầu lăn bánh vận chuyển lương thực, thuốc men và đạn dược vào chiến trường.

Ông nhớ mãi những cung đường đầy bom đạn. Có đoạn vừa đi qua buổi tối thì sáng hôm sau đã bị bom cày nát. Những người lính vận tải phải vừa sửa đường, vừa nhanh chóng đưa xe tiếp tục hành trình.

“Có đêm máy bay địch quần thảo suốt nhiều giờ, cả đơn vị phải nằm ép sát xuống vệ đường chờ bom ngớt mới tiếp tục đi,” ông kể.

Trong một lần vận chuyển hàng qua khu vực trọng điểm, đoàn xe của đơn vị bất ngờ bị máy bay địch phát hiện. Tiếng bom nổ rung chuyển cả cánh rừng. Một chiếc xe phía trước trúng bom bốc cháy dữ dội.

Không kịp nghĩ đến nguy hiểm, ông cùng đồng đội lao tới đưa những người bị thương ra khỏi cabin. Khói lửa, đất đá và tiếng máy bay gầm rú khiến ai cũng nghẹt thở.

Hôm đó, đơn vị có nhiều chiến sĩ bị thương nhưng tuyến hàng vẫn phải tiếp tục thông suốt. Sau khi hỗ trợ cứu thương, ông lại cùng anh em sửa đường để đoàn xe còn lại tiếp tục hành quân trong đêm.

Ông nói rằng điều khiến người lính Trường Sơn vượt qua được gian khổ chính là tình đồng chí, đồng đội.

“Ngày ấy ai cũng sống vì nhau. Có miếng lương khô cũng bẻ đôi chia nhau ăn,” ông xúc động nhớ lại.

Cuộc sống ở Trường Sơn vô cùng thiếu thốn. Mùa mưa, quần áo lúc nào cũng ẩm ướt. Sốt rét rừng là nỗi ám ảnh của nhiều chiến sĩ. Có những hôm đang sốt run nhưng vẫn phải tiếp tục nhiệm vụ.

Ông kể có lần cả tổ hành quân nhiều ngày liền giữa rừng sâu, lương thực gần cạn. Anh em phải nấu rau rừng ăn tạm để giữ sức. Dù vậy, không ai than vãn hay bỏ vị trí.

Điều khiến ông nhớ nhất là những đêm nghỉ chân bên đường Trường Sơn. Giữa ánh lửa nhỏ le lói, anh em ngồi kể chuyện quê nhà, nhắc về cha mẹ, người thân và mơ về ngày đất nước hòa bình.

“Có đồng chí nói sau chiến tranh sẽ về học tiếp, có người chỉ mong được gặp lại mẹ già. Những ước mơ rất giản dị nhưng ai cũng giữ trong lòng,” ông kể.

Nhiều đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại nơi tuyến lửa Trường Sơn. Mỗi lần nhắc lại, giọng ông vẫn chùng xuống đầy xúc động.

Đối với ông Phạm Văn Lực, quãng đời quân ngũ không chỉ là những năm tháng chiến đấu mà còn là khoảng thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ – nơi ông được sống trong tình đồng đội thiêng liêng và lý tưởng cao đẹp của một thế hệ.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông xuất ngũ trở về quê hương và trở thành giáo viên tại địa phương. Từ người lính Trường Sơn năm nào, ông tiếp tục âm thầm cống hiến trên bục giảng, truyền cho học sinh tinh thần yêu nước và ý chí vượt khó.

Giờ đây, dù tuổi đã cao, ông vẫn luôn tự hào vì tuổi trẻ của mình đã được góp một phần nhỏ bé cho hòa bình của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn