Bài viết

“Người lính Trường Sơn trở về” – lời kể của ông Nguyễn Văn Dụ, Quảng Bình

“Người lính Trường Sơn trở về” – lời kể của ông Nguyễn Văn Dụ, Quảng Bình

Hải Phòng15/01/2026Đoàn Phường Ngô Quyền (Đoàn Phường Ngô Quyền)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Dụ, năm nay ngoài 80.
Hồi kháng chiến chống Mỹ, tôi là lái xe trên đường Trường Sơn, chở hàng chi viện cho miền Nam.
Đường Trường Sơn không chỉ có bom, mà còn có rừng rậm, suối sâu, sốt rét, đói khát. Mỗi chuyến xe là một lần đánh cược với tử thần.

Xe chở đạn, nên không được để lộ ánh đèn. Đêm đi, mắt nhìn theo vệt lân tinh trên nắp xe trước, chỉ cần lệch một chút là lao xuống vực.
Có lần, bom nổ chặn đường, tôi cùng đồng đội phải đẩy xe qua hố bom, giữa khói và lửa.
Tôi còn nhớ, trong cabin có tấm ảnh nhỏ của mẹ, tôi dán lên để nhìn cho đỡ sợ. Mỗi lần nghe bom rít, tôi lại khẽ nói:

“Mẹ ơi, con chưa muốn chết.”

Chiến tranh qua đi, tôi trở về, chiếc xe bị bom phá hỏng đã lâu.
Nhưng mỗi lần nghe tiếng động cơ, tôi vẫn thấy lòng rung lên – như có cả một đoàn xe đang nối đuôi nhau trên con đường năm xưa, chở theo tuổi trẻ, niềm tin, và tình yêu Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn