Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH TRƯỜNG SƠN TRONG KÝ ỨC CỦA ĐỨA CHÁU HÔM NAY

Câu chuyện kể lại ký ức chiến tranh Trường Sơn qua lời kể của người ông – một chiến sĩ lái xe vận tải quân sự. Từ đó, người cháu hôm nay hiểu sâu sắc hơn về sự hi sinh thầm lặng của thế hệ đi trước và trân trọng giá trị của hòa bình.

Hưng Yên28/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra và lớn lên trong những năm tháng đất nước yên bình, em chưa từng biết đến tiếng bom rơi, đạn nổ hay những bữa đói giữa núi rừng. Thế nhưng, mỗi lần ngồi bên ông, lắng nghe ông kể về một thời đã qua, trong em lại hiện lên hình ảnh của một Trường Sơn khói lửa – nơi tuổi trẻ của ông đã gửi lại cho Tổ quốc.

Ông em tên là Nguyễn Đức Tăng, sinh năm 1954, quê ở thôn Cho Vanh. Khi đất nước còn chìm trong chiến tranh, ông mang trong mình lòng yêu nước mãnh liệt của một người con Việt Nam. Năm 1970, ông tạm biệt vợ con, tạm biệt mái nhà thân yêu để lên đường nhập ngũ. Dù hiểu rằng chiến tranh là đẫm máu và đầy hiểm nguy, ông vẫn tự nguyện ra đi, bởi trong tim ông khi ấy chỉ có một mong muốn duy nhất: đất nước được độc lập, nhân dân được sống trong hòa bình.

Ông là chiến sĩ lái xe vận tải quân sự thuộc Binh đoàn 12 – Đoàn 559, gắn bó với tuyến đường Trường Sơn huyền thoại từ năm 1971 đến 1974. Những chuyến xe của ông lăn bánh trên các cung đường hiểm trở: từ Việt Nam sang Lào, rồi trở về qua đèo A Cu Bo – Quảng Trị – Thừa Thiên Huế, tiếp tục vào Nam chở đạn dược, vũ khí và hàng quân sự phục vụ chiến trường.

Qua lời ông kể, em dường như cảm nhận được từng khó khăn mà người lính Trường Sơn phải chịu đựng: cái rét thấu xương giữa núi rừng, muỗi vắt bám đầy người, những bữa ăn thiếu thốn và đặc biệt là những trận bom dội xuống bất cứ lúc nào. Có những con đường bị bom phá nát, phải chờ dân công và lực lượng Hỏa tuyến ngày đêm đắp đường thì xe mới có thể tiếp tục hành trình. Giữa lằn ranh của sự sống và cái chết, ông vẫn giữ vững tay lái, bởi phía trước là nhiệm vụ, là đồng đội và là cả vận mệnh của Tổ quốc.

Ngày đất nước thống nhất, ông trở về đời thường trong niềm vui hòa bình. Những giấy khen, bằng khen và huy chương mà ông nhận được không chỉ là sự ghi nhận của Nhà nước, mà còn là minh chứng cho một thời tuổi trẻ đã hi sinh thầm lặng vì đất nước.

Là đứa cháu được sinh ra trong hòa bình, em càng thấm thía hơn giá trị của cuộc sống hôm nay khi nghe câu chuyện của ông. Trong ký ức của em, ông không chỉ là người ông hiền hậu, mà còn là một người lính Trường Sơn năm xưa, đại diện cho biết bao con người đã đi qua “thời hoa lửa” để mang lại hòa bình cho thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn