Bài viết

Người Lính Trường Sơn Trong Lời Kể Của Ông

Từ những câu hát ông thường ngân nga thuở tôi còn bé, tôi dần hiểu về một thời hoa lửa mà ông đã đi qua. Đó là ký ức của người lính Trường Sơn – những tháng ngày bom đạn, mất mát, nỗi đau và cả niềm tin bền bỉ vào ngày trở về. Qua câu chuyện của ông, tôi học được rằng thế hệ hôm nay không cầm súng, nhưng phải sống xứng đáng, học tập và cống hiến để tiếp nối những hy sinh của cha anh.

Lào Cai26/11/2025Nguyễn Thanh Hoa (Chi đoàn 10A9, Đoàn trường THPT Trần Nhật Duật, xã Yên Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi tôi còn là một đứa trẻ,tôi luôn được nghe những bài hát như "Anh Quân Bưu Vui Tính,Cô Gái Mở Đường,Cô Gái Vót Chông" mà ông nội tôi hát mỗi khi đón tôi đi học về.Không chỉ những bài hát đó ông nội còn hát rất nhiều bài khác và các bài hát đó đều mang chung một ý nghĩa.Trong suy nghĩ non nớt,lúc đó tôi đã thắc mắc rằng ông nội đã học được những bài hát này ở đâu và mãi sau này khi lớn lên tôi mới biết ông đã học được trong "thời hoa lửa"

Ông nội tôi là Nguyễn Văn Khánh,cựu chiến binh quê ở Xã Đại Đồng,Huyện Yên Bình,Tỉnh Yên Bái,năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi,trí nhớ cũng không còn được tốt.Hàng năm 30/4 hay 2/9,gia đình tôi tụ họp về thăm ông bà,chị em chúng tôi lại ngồi nghe ông kể về khoảng thời gian thanh xuân gắn bó với chiến trường,với những người đồng đội luôn mang tinh thần bất khuất,kiên cường - quãng đời luôn khắc sâu trong tâm trí

Ông tôi nhập ngũ vào tháng 12 năm 1971 tại Sư đoàn 571 - Trung đoàn 11 thuộc Đoàn 559 - Trường Sơn.Lúc đó ông được nhà nước tuyển đi học lái xe tại Bắc Thái (nay là Thái Nguyên),sau khi học xong được điều đi chiến trường B ( Miền Nam Việt Nam) phục vụ lái xe thuộc Đoàn 559 - Trường Sơn.Khi nghe được tin đó ông bà trựa và bà nội ngậm ngùi và nói:

-Con lên đường nhớ giữ gìn sức khỏe,làm nhiệm vụ thật tốt.

-Anh hãy cứ làm nhiệm vụ ,bố mẹ em sẽ chăm lo.

Ông ôm bà :

-Nếu rảnh anh sẽ viết thư gửi về,em hãy đọc cho bố mẹ,anh chắc chắn sẽ quay trở về với em.

Sau cuộc tạm biệt vội vã đó mọi người bật khóc vì không biết liệu ông có trở về.

Ông là người chiến sĩ lái xe ô tô vận chuyển hàng hóa,súng đạn,các nhu yếu phẩm vào Miền Nam và vận chuyển thương binh ra Bắc.Nước mắt tuôn trào,ông nghẹn giọng kể rằng những đồng chí bị những mảnh bom,đạn của đế quốc Mỹ bằng văng vào người,dẫn đến cụt chân,cụt tay,văng vào mặt khiến mắt bị mù,khuôn mặt biến dạng và những trường hợp không qua khỏi ,những đồng chí bị địch bắn chúng ca bin ô tô đã hy sinh ngay trên tay lái khi đang làm nhiệm vụ.Ông khóc nấc,cổ họng như bị bóp nghẹt,ông nói không thể cứu được những đồng đội của mình,những cái chết ngay trước mắt.

Cái sống cái chết cận kề,có những ngày khi rảnh ông cùng đồng đội giải lao,cùng nhau hát và viết thư gửi về cho bà nội nhưng cũng có những ngày bị bom đạn thả như mưa trút nước,tiếng súng vang lên trong đêm,đã nhiều lúc ông nghĩ rằng việc quay về với vợ và bố mẹ là không thể.

Ông lau nước mắt,nói tiếp sáng cùng đồng đội hút chung một điếu thuốc,cười nói vui vẻ đến chiều người đồng đội đó đã ra đi mãi mãi.Suốt một thời gian cơm không có ăn,bộ đội ta bị sốt rét khi hành quân cư trú trong rừng sâu,phải ăn măng rừng,rau rừng "lá tàu bay" để bớt đói,khuôn mặt hốc hác vì sương gió,chân tay nứt nẻ vì điều kiện thời tiết.

Ông sống sót đến ngày hôm nay cũng chỉ may mắn.

Ông nội cũng nhắc chúng tôi: "Các con được sinh ra trong hòa bình,được hưởng những điều tốt đẹp,hạnh phúc vì vậy luôn nhớ phải học tập,làm việc thật tốt"

Qua câu chuyện của ông nội tôi,tôi cũng hiểu hơn về ký ức đau thương của người lính,là những nỗi đau không chỉ đọng lại trong tâm trí mà còn là thể xác.Là một người yêu nước trẻ tuổi,tôi hiểu được rằng không phải cầm súng để góp phần bảo vệ tổ quốc thì phải cầm bút để học tập góp phần phát triển đất nước trở nên tươi đẹp hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn