Bài viết

Người lính Trường Sơn và hành trình kể lại ký ức chiến tranh trên không gian số

Bài viết tái hiện câu chuyện của cụ Đoàn Trọng Tước – một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ từ năm 1965. Những ký ức chiến trường gian khổ, thiếu thốn và những lần đối mặt sinh tử được cụ kể lại một cách chân thực, sống động. Đặc biệt, trong thời bình, cụ vẫn tiếp tục lan tỏa tinh thần yêu nước thông qua mạng xã hội, trở thành cầu nối giữa quá khứ hào hùng và thế hệ trẻ hôm nay.

Quảng Trị05/06/2026Chi đoàn 11 Hoá (Đoàn phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy ký ức về một thời “hoa lửa”, tôi có dịp được biết đến câu chuyện của cụ Đoàn Trọng Tước – một cựu chiến binh hiện đang sinh sống tại Hà Nội, sinh năm 1938. Không chỉ là một người lính từng trực tiếp tham gia kháng chiến chống Mỹ, cụ còn là một “nhân chứng sống” đặc biệt khi mang những câu chuyện chiến tranh lên nền tảng mạng xã hội TikTok, để kể lại cho thế hệ trẻ hôm nay bằng một cách gần gũi và giản dị.

Năm 1965, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, cụ Tước đã xung phong nhập ngũ, trở thành một trong những người lính miền Bắc đầu tiên hành quân vào miền Nam. Từ đó, cuộc đời cụ gắn liền với những tháng ngày “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” – gian khổ, khốc liệt nhưng cũng đầy lý tưởng và niềm tin vào ngày thống nhất.

Trong những lời kể của cụ, điều khiến tôi ấn tượng sâu sắc nhất chính là sự thiếu thốn đến tận cùng của chiến trường. Có những thời điểm, người lính chỉ được cấp phát vỏn vẹn “2 ký muối, 2 lạng bột ngọt” để duy trì sức lực trong điều kiện hành quân và chiến đấu kéo dài. Những nhu yếu phẩm tưởng chừng nhỏ bé ấy lại trở thành tài sản quý giá, giúp họ bám trụ giữa rừng sâu, bom đạn và bệnh tật. Nhưng vượt lên tất cả sự khắc nghiệt ấy là một ý chí kiên cường hiếm có.

Cụ từng trải qua những cơn sốt rét ác tính tưởng chừng không thể qua khỏi. Trong hoàn cảnh không thuốc men đầy đủ, không điều kiện y tế tốt, ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên vô cùng mong manh. Thế nhưng, bằng nghị lực phi thường, cụ đã vượt qua và tiếp tục quay trở lại đơn vị, tiếp tục con đường chiến đấu vì độc lập dân tộc. Chính những trải nghiệm ấy đã trở thành minh chứng sống động cho sức sống bền bỉ của người lính năm xưa.

Nghe câu chuyện của cụ, tôi không khỏi xúc động và khâm phục. Những người lính ấy đã chấp nhận đánh đổi cả tuổi trẻ, gia đình và cuộc sống riêng tư để bước vào chiến trường, nơi mà mỗi ngày trôi qua đều có thể là ngày cuối cùng. Họ chiến đấu không chỉ bằng vũ khí, mà bằng niềm tin, lý tưởng và một trái tim luôn hướng về Tổ quốc. Qua lời kể của cụ Tước, sự hy sinh ấy càng trở nên thiêng liêng và gần gũi hơn bao giờ hết.

Câu chuyện của cụ không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là một nhịp cầu nối giữa quá khứ và hiện tại. Nó giúp thế hệ trẻ hôm nay chạm đến lịch sử một cách chân thực hơn, không còn là những dòng chữ khô khan trong sách vở. Từ đó, chúng em hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và nước mắt của biết bao thế hệ cha anh.

Điều đáng trân trọng hơn cả là khi bước sang tuổi xế chiều, cụ Tước vẫn không ngừng học hỏi và thích nghi với thời đại mới. Cụ tìm hiểu mạng xã hội, tự quay video, livestream để kể lại những câu chuyện chiến tranh, lan tỏa tinh thần yêu nước đến cộng đồng. Sự cống hiến ấy không dừng lại sau chiến tranh, mà tiếp tục được nối dài trong thời bình – một minh chứng rõ ràng cho tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước bền bỉ.

Tôi mong muốn chia sẻ câu chuyện này đến nhiều người hơn, để hình ảnh người chiến sĩ giải phóng năm xưa không chỉ nằm trong ký ức lịch sử, mà còn sống động trong đời sống hôm nay. Qua đó, thế hệ trẻ chúng tôi thêm tự hào về truyền thống dân tộc, và biết trân trọng hơn từng khoảnh khắc hòa bình đang có.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn