Khác

Người lính Trường Sơn và ký ức một thời kháng chiến chống Mỹ

Trong những năm tháng khốc liệt của Chiến tranh Việt Nam, có một con đường đã trở thành huyền thoại – con đường nối liền hậu phương với tiền tuyến, mang theo niềm tin chiến thắng của cả dân tộc. Đó là Đường Trường Sơn. Và trong dòng người âm thầm đi trên con đường ấy, có những con người bình dị mà vĩ đại, như cựu chiến binh Nguyễn Văn Hòa.

Hải Phòng24/03/2026Đoàn phường Ái Quốc (Đoàn phường Ái Quốc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Hòa sinh năm 1948 tại một làng quê nghèo thuộc miền Bắc. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước còn chia cắt. Khi lớn lên, chứng kiến cảnh chiến tranh ngày càng ác liệt, ông sớm nung nấu ý chí lên đường chiến đấu.

Năm 1967, khi vừa tròn 19 tuổi, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày rời quê, mẹ ông nắm chặt tay con trai, dặn dò trong nước mắt: “Đi mạnh giỏi con nhé, đất nước còn cần.” Câu nói ấy đã trở thành động lực để ông vượt qua tất cả những khó khăn phía trước.

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào lực lượng vận tải trên tuyến đường Trường Sơn. Nhiệm vụ của ông là lái xe chở lương thực, vũ khí từ hậu phương vào chiến trường miền Nam. Nghe thì đơn giản, nhưng thực tế lại vô cùng nguy hiểm.

“Ban ngày thì tránh máy bay, ban đêm mới dám chạy xe,” ông kể. Những chuyến xe không đèn, len lỏi qua rừng sâu, vượt suối, băng qua những đoạn đường đầy hố bom. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, cả người và xe có thể bị xóa sổ.

Điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn. Có những ngày, ông và đồng đội chỉ ăn cơm vắt với muối. Nước uống phải hứng từ khe suối. Nhưng không ai kêu ca, bởi tất cả đều hiểu nhiệm vụ của mình quan trọng như thế nào.

Ông Hòa nhớ nhất là những lần đối mặt với bom đạn. Máy bay địch thường xuyên rải bom xuống các tuyến đường trọng điểm. Có khi vừa san lấp xong một hố bom, chưa kịp nghỉ ngơi thì đợt oanh tạc mới lại bắt đầu.

“Đất đá văng lên như mưa, khói bụi mù mịt,” ông kể. Trong hoàn cảnh ấy, người lính không có thời gian để sợ hãi. Họ chỉ biết nhanh chóng đưa xe qua đoạn nguy hiểm, giữ cho tuyến đường luôn thông suốt.

Một lần, xe của ông bị trúng mảnh bom, lật nghiêng bên đường. Ông bị thương nhẹ, nhưng điều khiến ông lo nhất là số hàng chưa kịp chuyển đi. Sau khi được đồng đội sơ cứu, ông vẫn nằng nặc xin quay lại làm nhiệm vụ.

“Lúc đó chỉ nghĩ nếu hàng không tới kịp thì bộ đội ngoài kia sẽ thiếu thốn,” ông nói. Chính tinh thần ấy đã giúp những đoàn xe Trường Sơn không bao giờ dừng lại.

Không chỉ đối mặt với bom đạn, người lính Trường Sơn còn phải chiến đấu với thiên nhiên khắc nghiệt. Mùa mưa, đường trơn trượt, xe dễ sa lầy. Mùa khô, bụi đỏ phủ kín người. Có khi sốt rét rừng khiến nhiều người kiệt sức.

Nhưng giữa gian khó, tình đồng đội lại càng trở nên thiêng liêng. Họ chia nhau từng viên thuốc, từng ngụm nước. Khi một người ngã xuống, những người còn lại càng quyết tâm hơn để tiếp tục con đường dang dở.

Ông Hòa vẫn không quên hình ảnh những cô thanh niên xung phong ngày đêm bám đường. Họ còn rất trẻ, nhưng sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy để giữ cho tuyến đường không bị gián đoạn. “Chúng tôi gọi họ là những bông hoa Trường Sơn,” ông xúc động nói.

Sau nhiều năm gắn bó với tuyến đường huyền thoại, ông đã chứng kiến biết bao mất mát. Nhiều đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu. Không có bia mộ, không có lời tiễn biệt, chỉ có ký ức của những người còn sống.

Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, ông Hòa trở về quê hương. Ngày trở về, mẹ ông đã già đi rất nhiều. Bà ôm chặt con trai, nước mắt không ngừng rơi. Đó là giây phút mà ông chờ đợi suốt những năm tháng chiến tranh.

Cuộc sống thời bình bắt đầu, ông lập gia đình, làm việc và nuôi dạy con cái. Nhưng ký ức về Trường Sơn vẫn luôn ở đó, như một phần không thể tách rời của cuộc đời ông.

Mỗi lần kể lại những câu chuyện năm xưa, giọng ông trầm xuống. Không phải vì đau buồn, mà vì nhớ về những người đã không thể trở về. “Chúng tôi sống được đến hôm nay là nhờ sự hy sinh của rất nhiều người khác,” ông nói.

Ngày nay, khi nhắc đến Trường Sơn, nhiều người chỉ hình dung đó là một con đường trong lịch sử. Nhưng với những người như ông Hòa, đó là cả một phần tuổi trẻ, là nơi họ đã sống, đã chiến đấu và đã cống hiến tất cả.

Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là minh chứng sống động cho một thời kỳ lịch sử đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi hào hùng. Đó là thời mà con người sẵn sàng hy sinh vì lý tưởng lớn lao – độc lập và tự do cho dân tộc.

“Thời hoa lửa” đã qua, nhưng những con người như ông Nguyễn Văn Hòa vẫn còn đó – như những chứng nhân thầm lặng. Họ không nói nhiều về mình, nhưng mỗi câu chuyện họ kể lại đều chứa đựng những giá trị vô giá.

Với thế hệ hôm nay, lắng nghe những câu chuyện ấy không chỉ là để hiểu về quá khứ, mà còn để trân trọng hiện tại. Bởi hòa bình mà chúng ta đang có được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của những con người bình dị.

Và trên hết, đó là lời nhắc nhở rằng: dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, tinh thần đoàn kết, lòng yêu nước và ý chí kiên cường vẫn luôn là sức mạnh giúp dân tộc Việt Nam vượt qua mọi thử thách.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn