"Người lính trưởng thành từ gian khó – Người công dân sống đẹp giữa đời thường."
ôi là Nguyễn Long Phi, sinh năm 1976. Mỗi khi nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng tung bay trước gió hay nghe tiếng Quốc ca vang lên trong những dịp lễ lớn của đất nước, trong lòng tôi lại dâng lên niềm tự hào khó tả. Đó không chỉ là tình yêu quê hương mà còn là ký ức về những năm tháng tuổi trẻ được khoác trên mình màu áo xanh của người lính.
Các con, các cháu thường hỏi ông rằng điều gì quý giá nhất trong cuộc đời. Ông luôn trả lời rằng đó chính là những năm tháng trong quân ngũ. Không phải vì ông đã làm được điều gì quá lớn lao, mà bởi chính môi trường quân đội đã dạy ông cách sống, cách làm người và cách vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.
Ông sinh ra trong một gia đình lao động bình thường. Những năm tuổi thơ của ông gắn liền với tiếng sóng biển, những buổi theo cha mẹ lao động và cuộc sống còn nhiều thiếu thốn. Gia đình không khá giả nhưng cha mẹ luôn dạy các con phải sống trung thực, chăm chỉ và biết yêu thương mọi người.
Khi trưởng thành, đất nước đã hòa bình nhưng nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc vẫn luôn cần những người thanh niên trẻ. Vì vậy, khi nhận được lệnh gọi nhập ngũ, ông cảm thấy đó là trách nhiệm và cũng là niềm vinh dự của tuổi trẻ.
Ngày lên đường, ông mang theo rất ít hành trang, chỉ vài bộ quần áo và những lời dặn dò của cha mẹ. Mẹ ông lo lắng nhưng vẫn động viên con trai cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Cha ông không nói nhiều, chỉ bắt tay thật chặt rồi bảo:
"Con hãy sống xứng đáng với màu áo mình mặc."
Câu nói ấy trở thành động lực theo ông suốt những năm tháng quân ngũ.
Những ngày đầu trong đơn vị thực sự không dễ dàng. Từ một thanh niên quen sinh hoạt tự do, ông phải làm quen với kỷ luật nghiêm ngặt của quân đội. Sáng thức dậy từ rất sớm, tập thể dục, học điều lệnh, huấn luyện chiến thuật, hành quân dã ngoại... mọi việc đều được thực hiện theo quy định.
Có những buổi hành quân hàng chục cây số dưới nắng nóng. Chiếc ba lô trên vai ngày càng nặng hơn theo từng bước chân. Nhiều lúc mệt đến mức chỉ muốn ngồi xuống nghỉ, nhưng nhìn đồng đội vẫn kiên trì tiến bước, ông lại tự nhủ phải cố gắng hơn.
Chính những ngày tháng ấy đã rèn luyện cho ông sự bền bỉ và ý chí vượt khó.
Điều khiến ông nhớ nhất là tình cảm đồng đội. Trong quân đội, mọi người sống với nhau chân thành như người thân trong gia đình. Khi một người bị ốm, cả tiểu đội cùng chăm sóc. Khi ai đó nhận được thư nhà, niềm vui ấy dường như lan tỏa đến tất cả mọi người.
Ông còn nhớ một lần đơn vị tham gia giúp dân khắc phục hậu quả sau một đợt mưa lũ lớn. Nhiều căn nhà bị ngập nước, tài sản hư hỏng nặng. Chúng tôi cùng bà con khuân đồ đạc, dựng lại nhà cửa và dọn dẹp đường làng.
Có một cụ già nắm chặt tay ông và nói:
"Các chú bộ đội đến là bà con yên tâm rồi."
Câu nói ấy khiến ông hiểu sâu sắc hơn trách nhiệm và ý nghĩa của người lính trong thời bình.
Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự và trở về địa phương, ông bắt đầu hành trình xây dựng cuộc sống mới. Thời điểm ấy kinh tế còn nhiều khó khăn. Có những ngày làm việc từ sáng sớm đến tối muộn nhưng thu nhập chẳng được bao nhiêu.
Tuy nhiên, những năm tháng quân ngũ đã dạy ông rằng khó khăn không phải để đầu hàng mà là để vượt qua. Ông chăm chỉ lao động, tích cực học hỏi kinh nghiệm và từng bước ổn định cuộc sống gia đình.
Rồi các con lần lượt ra đời. Ông luôn cố gắng làm việc để các con có điều kiện học hành tốt hơn. Nhưng điều ông quan tâm nhất không phải là các con kiếm được bao nhiêu tiền, mà là trở thành người tử tế.
Ông thường kể cho các con nghe về những ngày tháng trong quân đội. Không phải để khoe khoang, mà để các con hiểu giá trị của kỷ luật, tinh thần trách nhiệm và tình đồng chí, đồng đội.
Nhiều năm trôi qua, mái tóc ông dần bạc trắng. Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thời trai trẻ. Nhưng mỗi khi gặp lại đồng đội cũ, ký ức về những năm tháng quân ngũ lại ùa về nguyên vẹn.
Chúng tôi ngồi bên nhau, kể lại những câu chuyện cũ, nhắc tên những người bạn năm xưa và cùng cười khi nhớ về những ngày gian khó. Chính những kỷ niệm ấy đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời mỗi người lính.
Hôm nay, khi kể lại câu chuyện này cho các con, các cháu nghe, ông chỉ mong các con hiểu rằng:
Cuộc sống không phải lúc nào cũng bằng phẳng. Sẽ có những lúc thất bại, những lúc khó khăn tưởng chừng không thể vượt qua. Nhưng nếu có ý chí, có trách nhiệm và biết sống vì người khác, các con sẽ tìm được con đường của mình.
Ông tự hào vì đã có một tuổi trẻ cống hiến trong quân ngũ. Dù không phải là người hùng, không có những chiến công vang dội, nhưng ông luôn tin rằng mình đã sống trọn vẹn với trách nhiệm của một người công dân và một người lính.
Đó là điều quý giá nhất mà ông muốn để lại cho thế hệ mai sau.


