NGƯỜI LÍNH TRUYỀN ĐẠT MỆNH LỆNH TRONG NGÀY 30/4
Cựu chiến binh Nguyễn Huy Hoàng từng là chiến sĩ Trung đoàn 66, Sư đoàn 304. Trong những ngày cuối tháng 4/1975, ông cùng đơn vị tiến về Sài Gòn trong đội hình Chiến dịch Hồ Chí Minh. Công việc của ông không phải là người trực tiếp điều khiển xe tăng hay chỉ huy một mũi tiến công lớn. Ông làm nhiệm vụ truyền đạt mệnh lệnh, bảo vệ cán bộ chỉ huy và phải chạy bộ giữa những đội hình chiến đấu để đưa thông tin. Chính công việc tưởng như thầm lặng ấy lại đưa ông đến một trong những thời khắc đặc biệt nhất của lịch sử dân tộc.
Trưa 30/4/1975, khi các đơn vị tiến vào Dinh Độc Lập, Nguyễn Huy Hoàng có mặt tại đây. Ông chứng kiến những giờ phút cuối cùng của chính quyền Sài Gòn và việc Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện.
Sau nhiều năm, ký ức về ngày ấy vẫn còn nguyên trong ông: tiếng bom đạn, những đoàn quân tiến vào thành phố và đặc biệt là hình ảnh lá cờ giải phóng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập.
Điều đáng nhớ trong câu chuyện của Nguyễn Huy Hoàng là vai trò của những người lính làm nhiệm vụ truyền đạt. Trên chiến trường, một mệnh lệnh đến đúng lúc có thể quyết định sự thành bại của một nhiệm vụ. Người truyền đạt phải nhanh, chính xác và luôn đặt mình trong tình trạng nguy hiểm.
Ngày đất nước thống nhất, người lính trẻ năm nào đã hoàn thành nhiệm vụ của mình. Sau chiến tranh, ông trở về cuộc sống đời thường.
Nhưng mỗi khi tháng Tư về, ký ức lại trở lại. Đó là ký ức của một tuổi trẻ đã đi qua chiến tranh và may mắn được chứng kiến thời khắc đất nước nối liền một dải.
Câu chuyện Nguyễn Huy Hoàng nhắc thanh niên hôm nay rằng phía sau mỗi chiến thắng lớn luôn có rất nhiều con người âm thầm hoàn thành nhiệm vụ của mình.



