Người lính từ “chảo lửa” Quảng Trị
Giữa những ngày tháng yên bình hôm nay, câu chuyện của ông Nguyễn Văn Hòa (sinh năm 1950, quê Nam Định) như một thước phim chậm đưa chúng ta quay ngược về thời hoa lửa. Năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi, độ tuổi đẹp nhất của đời người, ông Hòa đã tạm gác lại những dự định cá nhân để lên đường nhập ngũ. Với ông và thế hệ thanh niên ngày ấy, việc ra chiến trường không chỉ là nghĩa vụ mà còn là khát vọng cháy bỏng để bảo vệ độc lập dân tộc.
Ông được điều động vào chiến trường miền Nam, trực tiếp cầm súng chiến đấu tại vùng đất Quảng Trị – nơi diễn ra những trận đánh ác liệt nhất trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ. Trong trí nhớ của ông, ký ức không phải là những chiến công lẫy lừng mà là những ngày hành quân gian khổ, là sự thiếu thốn đến tận cùng từ miếng ăn đến ngụm nước uống. Thế nhưng, chính trong sự khắc nghiệt ấy, tình đồng đội lại tỏa sáng hơn bao giờ hết. Ông bùi ngùi nhớ về những người anh em đã ngã xuống ngay bên cạnh mình, những người đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến hào để ông có được ngày trở về.
Biến cố lớn nhất đến vào năm 1972, trong một trận pháo kích dữ dội của địch, ông Hòa đã bị thương nặng. Dù phải mang trên mình những thương tật của chiến tranh, nhưng khi xuất ngũ trở về quê hương Nam Định, ông vẫn giữ vững bản lĩnh bộ đội Cụ Hồ. Ông miệt mài lao động, xây dựng gia đình và luôn tự hào vì đã đóng góp một phần xương máu cho Tổ quốc. Nhìn vào thế hệ trẻ hôm nay, người thương binh già ấy chỉ khẽ nhắn nhủ một điều tâm huyết: "Các cháu cần trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm để xứng đáng với sự hy sinh của cha ông". Câu chuyện của ông là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà sâu sắc về giá trị của tự do, được đổi bằng máu và nước mắt của bao lớp người đi trước.



