NGƯỜI LÍNH TỪ NHỮNG NĂM THÁNG KHÓI LỬA
Bác Lê Ngọc Thanh là người lính trưởng thành trong những năm tháng kháng chiến gian khổ nhất của dân tộc. Từ làng quê Phúc Thọ, bác bước vào chiến trường với ý chí sắt đá và niềm tin tất thắng. Quãng đời quân ngũ của bác là minh chứng cho lòng kiên trung và sự hy sinh thầm lặng.
Bác Lê Ngọc Thanh sinh năm 1931, lớn lên trong cảnh nước mất, nhà tan, chứng kiến tận mắt những đau thương của quê hương trong thời kỳ thực dân xâm lược. Năm 1953, khi vừa tròn hai mươi hai tuổi, bác tình nguyện nhập ngũ, biên chế vào đơn vị bộ binh chủ lực làm nhiệm vụ chiến đấu và bảo vệ hậu phương tại chiến trường trung du và đồng bằng Bắc Bộ, nơi những trận đánh ác liệt diễn ra từng ngày.
Trong quân ngũ, bác mang cấp bậc hạ sĩ, đảm nhiệm nhiệm vụ chiến sĩ trực tiếp chiến đấu, trinh sát và bảo vệ trận địa. Những ngày đầu ra trận, hành trang của bác chỉ là khẩu súng, chiếc ba lô vải bạc màu và niềm tin sắt son vào ngày độc lập.
Bác kể lại, những năm tháng ấy, bộ đội phải hành quân liên tục, khi băng rừng, lúc vượt sông, ăn cơm độn ngô, ngủ hầm hào, lấy đất làm giường, lấy bầu trời làm mái nhà.
“Có những đêm mưa bom, cả đơn vị nằm im trong hầm, nghe đất đá rung lên từng hồi.”
Bác còn nhớ rõ một lần đơn vị được giao nhiệm vụ giữ vững một khu vực trọng yếu trên tuyến giao thông chiến lược. Địch liên tục càn quét, pháo kích, nhưng đơn vị của bác vẫn kiên cường bám trụ, giữ bằng được vị trí đã được giao.
“Chúng tôi chỉ có một suy nghĩ: còn người là còn chốt.”
Trong những ngày gian khổ nhất, tình đồng đội trở thành điểm tựa lớn lao. Khi một đồng đội bị thương, bác và anh em thay nhau cáng bạn vượt qua mưa đạn để đưa về tuyến sau. Có lúc thiếu lương thực, từng nắm cơm được chia đều, không ai giữ phần hơn cho mình.
“Sống chết lúc đó không tính cho riêng ai nữa.”
Suốt những năm từ 1953 đến 1961, bác Lê Ngọc Thanh đã tham gia nhiều trận đánh, nhiều đợt hành quân dài ngày, góp phần bảo vệ vững chắc địa bàn, giữ thông suốt tuyến tiếp tế cho chiến trường. Với những đóng góp bền bỉ và tinh thần chiến đấu kiên cường, bác được đơn vị ghi nhận, tặng Huân chương Kháng chiến hạng Ba cùng nhiều giấy khen trong thời gian phục vụ quân đội.
Năm 1961, bác xuất ngũ trở về quê hương Phúc Thọ. Rời quân ngũ, nhưng ký ức chiến tranh và tình đồng đội vẫn theo bác suốt cuộc đời. Mỗi khi nhắc lại quãng đời ấy, bác không nói nhiều về thành tích của mình, mà nhắc nhiều đến những đồng đội đã ngã xuống.
“Tôi may mắn được trở về, còn nhiều người đã nằm lại.”
Câu chuyện của bác Lê Ngọc Thanh là lát cắt chân thực của một thế hệ đã hiến trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc – những con người bình dị nhưng đã làm nên lịch sử bằng lòng yêu nước và sự hy sinh không đòi hỏi đền đáp.


