Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người lính từ Trạm Tấu đến mặt trận Vị Xuyên năm 1984

Có những người lính khi trở về đã để lại chiến trường một phần tuổi trẻ của mình. Có người trở về với những vết thương trên cơ thể, có người mang theo ký ức không thể phai mờ về đồng đội. Và cũng có những người cả cuộc đời sau chiến tranh vẫn đau đáu nhớ về những người đã nằm lại nơi biên cương.

Lào Cai18/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CCB Giàng Páo Dơ – Người lính từ Trạm Tấu đến mặt trận Vị Xuyên năm 1984

Có những người lính khi trở về đã để lại chiến trường một phần tuổi trẻ của mình. Có người trở về với những vết thương trên cơ thể, có người mang theo ký ức không thể phai mờ về đồng đội. Và cũng có những người cả cuộc đời sau chiến tranh vẫn đau đáu nhớ về những người đã nằm lại nơi biên cương.

Cựu chiến binh Giàng Páo Dơ, quê huyện Trạm Tấu, tỉnh Yên Bái, là một trong những người lính từng có mặt tại mặt trận Vị Xuyên – Hà Giang năm 1984. Những tháng ngày chiến đấu giữa núi rừng đá tai mèo, dưới những trận pháo dữ dội, đã trở thành ký ức sâu đậm trong cuộc đời ông.

Họ và tên: Giàng Páo Dơ
Quê quán: Trạm Tấu, tỉnh Yên Bái
Mặt trận: Vị Xuyên – Hà Giang
Thời gian: Năm 1984 và những năm tiếp theo
Đơn vị: thuộc một đơn vị bộ binh của Quân đội nhân dân Việt Nam làm nhiệm vụ chiến đấu, phòng ngự tại mặt trận Vị Xuyên.

Từ Trạm Tấu lên đường ra trận

Sinh ra và lớn lên giữa núi rừng Trạm Tấu, Giàng Páo Dơ sớm quen với cuộc sống gian khó của đồng bào vùng cao. Khi Tổ quốc cần, như bao thanh niên cùng thế hệ, ông lên đường nhập ngũ, mang theo hành trang giản dị của người lính và lời dặn của gia đình.

Năm 1984, ông được điều động lên mặt trận Vị Xuyên, nơi chiến sự đang diễn ra vô cùng ác liệt.

Từ những bản làng vùng cao đến chiến trường biên giới là một hành trình dài. Nhưng khi đã khoác trên mình bộ quân phục, người lính chỉ có một suy nghĩ: hoàn thành nhiệm vụ được giao, bảo vệ biên cương Tổ quốc.

Những ngày ở Vị Xuyên

Vị Xuyên năm 1984 là chiến trường đặc biệt khốc liệt. Những dãy núi đá dựng đứng, những vách núi bị pháo bắn biến dạng từng ngày. Các điểm cao như 685, 772, 1100, 1509... trở thành những địa danh gắn với sự hy sinh và lòng quả cảm của nhiều thế hệ người lính.

Trong những trận đánh, Giàng Páo Dơ cùng đồng đội phải bám từng công sự, từng đoạn chiến hào. Địa hình hiểm trở khiến việc vận chuyển lương thực, nước uống và đạn dược vô cùng khó khăn.

Có những thời điểm, tiếng pháo dội xuống liên tục. Đất đá tung lên, khói bụi phủ kín trận địa. Những người lính chỉ kịp nép mình trong công sự rồi lại lập tức trở về vị trí khi tiếng pháo vừa ngớt.

Giữa chiến trường khốc liệt ấy, người lính vùng cao Giàng Páo Dơ cùng đồng đội luôn động viên nhau:

“Còn người, còn trận địa; còn đồng đội, còn chiến đấu.”

Tình đồng đội giữa chiến trường

Điều khiến những người lính Vị Xuyên nhớ nhất sau chiến tranh không chỉ là bom đạn mà còn là tình đồng chí, đồng đội.

Trong những ngày gian khổ, một bi đông nước được chuyền tay cho nhiều người. Một miếng lương khô được bẻ đôi. Người còn khỏe giúp người bị thương. Những người lính thay nhau trực chiến để đồng đội có thời gian chợp mắt.

Có những người đồng đội hôm nay còn nói chuyện, ngày mai đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Với Giàng Páo Dơ, những ký ức ấy theo ông suốt nhiều năm sau ngày rời quân ngũ. Mỗi lần nhớ về Vị Xuyên, ông lại nhớ đến những gương mặt đồng đội năm xưa – những người đã cùng ông chia sẻ gian khổ, hiểm nguy và tuổi trẻ.

Giữa lằn ranh sinh tử

Ở Vị Xuyên, ranh giới giữa sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau trong gang tấc.

Một trận pháo có thể làm rung chuyển cả quả núi. Một đoạn chiến hào có thể bị vùi lấp chỉ trong vài phút. Người lính phải luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, nhưng sâu thẳm trong mỗi người vẫn là mong muốn được trở về với gia đình.

Chính trong hoàn cảnh ấy, bản lĩnh của người lính được tôi luyện.

Giàng Páo Dơ đã cùng đồng đội giữ vững vị trí, chấp hành mệnh lệnh, vượt qua những thời khắc khốc liệt nhất của chiến trường.

Trở về từ chiến trường

Sau những năm tháng làm nhiệm vụ tại Vị Xuyên, người lính Giàng Páo Dơ trở về với cuộc sống đời thường.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn nguyên trong tâm trí.

Những năm tháng nơi biên giới đã dạy ông biết trân trọng hơn giá trị của hòa bình, tình đồng đội và cuộc sống hôm nay.

Với những người lính từng chiến đấu ở Vị Xuyên, chiến tranh không chỉ là những trận đánh. Đó còn là câu chuyện về tuổi trẻ, về tình đồng chí, về sự hy sinh và lòng trung thành với Tổ quốc.

Ký ức không bao giờ mất

Ngày nay, khi tuổi đã cao, Giàng Páo Dơ vẫn nhớ về Vị Xuyên như nhớ một phần tuổi trẻ của mình.

Những người lính năm ấy có thể đã già, mái tóc đã bạc, sức khỏe không còn như xưa, nhưng mỗi khi nhắc đến hai tiếng Vị Xuyên, ký ức lại trở về.

Đó là ký ức về những ngày hành quân, những đêm trực chiến, những trận pháo rung chuyển núi rừng và trên hết là ký ức về những người đồng đội đã không thể trở về.

Câu chuyện của CCB Giàng Páo Dơ, người con quê Trạm Tấu, là một lát cắt trong ký ức của thế hệ những người lính đã chiến đấu bảo vệ biên cương năm 1984.

Họ đã đi qua chiến tranh để hôm nay thế hệ trẻ được sống trong hòa bình. Và những ký ức “hoa lửa” của Vị Xuyên sẽ mãi là lời nhắc nhở về giá trị của độc lập, chủ quyền và sự bình yên của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn